Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


HT.T.T.T: Giữ chơn tâm là Bổn sư.

Thảo luận về kinh điển Thiền.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị

HT.T.T.T: Giữ chơn tâm là Bổn sư.

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Chủ nhật 24 Tháng 2, 2013 9:14 pm

Hỏi : Sao gọi tâm mình là bổn sư?

Đáp : Chơn tâm này tự nhiên mà có, không từ ngoài đến, không ràng buộc trong ba đời (quá khứ, vị lai, hiện tại), chổ chí thân không gì hơn tự giữ tâm này. Nếu người biết giữ tâm, giữ tâm ắt đến bờ kia. Người mê tâm, bỏ tâm thì đọa tam đồ (địa ngục, ngạ quỹ, súc sanh). Chư Phật ba đời đều lấy tâm làm bổn sư. Luận nói: “Rõ ràng giữ tâm thì vọng niệm không khởi, tức là vô sanh”. Cho nên biết tâm là bổn sư.

GIẢNG

Câu hỏi này rất là quan trọng, bởi vì ngài nói: “Tâm là bổn sư của mình”. Bổn sư là ông thầy gốc của mình. Như vậy hỏi: “Sao gọi tâm mình là bổn sư”.

I.

Thì ngài đáp rằng: “Chơn tâm này tự nhiên mà có, không từ ngoài đến, không ràng buộc trong ba đời”. Chơn tâm nhớ nói bổn sư là chơn tâm chớ không phải là vọng tưởng.

Câu này quí vị nên hiểu cho thật kỷ. Nói: “Chơn tâm này tự nhiên mà có”, tự nhiên mà có thì người ta có thể hiểu lầm, đạo Phật cho rằng tất cả là tự nhiên.

Sự thật vọng tâm là do từ chơn tâm dấy động, mà chơn tâm là đã sẳn, đã sẳn nên nói tự nhiên, không từ ngoài đến, không ràng buộc trong ba đời, cho nên trong kinh Phật có nói những thứ trí: “Tự nhiên trí, Vô sư trí”.

II.

Tự nhiên trí, vô sư trí cũng là tên khác của chơn tâm này.

Tự nhiên trí là cái trí sẳn có, sẳn vậy không do ai tạo, mà cũng không từ cái gì làm nên, không lệ thuộc vào thời gian nên nói không từ ngoài đến, không ràng buộc trong ba đời. Vậy chúng ta hiện giờ có hai thứ tâm là chơn tâm và vọng tâm.

Vọng tâm thì do từ ngoài đến, tức là duyên với cảnh nào thì nó dấy động chạy theo cảnh đó thì gọi là vọng tâm hoặc vọng tâm thì nó thuộc về quá khứ, hiện tại, vị lai.

Còn chơn tâm này không do ai tạo mà sẳn có tự thuở nào, cho nên gọi là tự nhiên. Trí tự nhiên, trí vô sư cũng là tên khác của chơn tâm. Nếu trở về với chơn tâm thì chúng ta không lệ thuộc bất cứ cái gì từ bên ngoài, cũng không lệ thuộc tất cả thời gian, vì vậy mà nó không có sanh, không có diệt, do đó nó là Niết bàn. Câu ngài nhắc: “chổ chí thân không gì hơn tự giữ tâm này”, tự giữ tâm này là giữ tâm nào? Giữ chơn tâm, đến phần dưới tôi sẽ giải thích rõ.

III.

Nếu người biết giữ tâm, giữ tâm ắt đến bờ kia. Người mê tâm, bỏ tâm thì đoạ tam đồ (địa ngục, ngạ quỹ, súc sanh).

Người biết giữ chơn tâm thì người đó đến bờ kia là Niết bàn, người không biết giữ chơn tâm bỏ chạy theo vọng tưởng thì đó là người mê, mà mê thì đọa ba đường ác (địa ngục, ngạ quỹ, súc sanh).

Ngài dẫn chứng: “Chư Phật ba đời đều lấy tâm làm bổn sư”, cho nên ba đời chư Phật lấy tâm làm bổn sư. Chúng ta nhớ Đức Phật Thích Ca sau khi thành đạo, Ngài nói ai là thầy của Ngài?

Ngài nói: “Ta học đạo không có thầy”. “Học đạo không có thầy” tức là không có thầy dạy người học đạo, nhưng cái gì đưa Ngài đến thành bậc Chánh đẳng Chánh giác? Đó là ngộ đuợc chơn tâm, vậy chơn tâm là Bổn sư của Ngài.

Tất cả chúng ta học đạo muốn tu đến giác ngộ thì cũng phải lấy chơn tâm làm Bổn sư, ngộ được chơn tâm thì mới thành Phật, mê chơn tâm thì bị sanh tử, thì rõ ràng chơn tâm là bổn sư của chúng ta, nên Ngài dẫn luận nói: “Rõ ràng giữ tâm thì vọng niệm không khởi, tức là vô sanh”. Vậy quí vị thấy giữ tâm thì vọng niệm không khởi tức là vô sanh, vô sanh là Niết bàn, nhưng mà ở đây hai chữ “giữ tâm” nó hệ trọng vô cùng, nói “giữ tâm” là “giữ chơn tâm”, giờ đặt câu hỏi: “Làm sao giữ chơn tâm, chơn tâm nó chạy đâu mà giữ nó?”.
Chơn tâm nó có chạy đâu không? Không chạy giữ nó làm chi? Giữ nó là dư việc, như vậy là sao? Đó là điều mà người học Phật chúng ta lúng túng, khi không nắm vững đường lối tu. Ở đây đã nói rõ, nếu mình mê tâm chạy theo vọng tưởng tức là quên cái tâm đó thì đọa trong ba đường ác, còn nếu giữ được tâm tức mình tỉnh mình nhớ cái chơn tâm thì được đến bờ kia là bờ giác hay là Niết bàn.

IV.

Chữ “giữ tâm” đây nói cho đủ là “giữ chơn tâm”, chơn tâm làm sao giữ nó đây? Đó là một câu hỏi mà tất cả người tu chúng ta phải nhớ, nhớ cho rõ nếu không thì sẽ lầm.

Nghe nói giữ chơn tâm rồi cái kềm, kềm riết rồi tim nó đập thình thịch ở trong rồi bệnh, cái nói: con giữ tâm giờ bệnh rồi. Cái tâm chơn thật chưa từng sanh chưa từng diệt mà giữ nó cái gì, lẽ ra giữ vọng tưởng cớ sao lại giữ chơn tâm, mà vọng tưởng nó hư dối thì giữ cái gì? Giữ khói giữ mây được không?

Vậy vọng tưởng cũng không giữ mà chơn tâm cũng không giữ thì làm sao, giữ làm sao đây? Đó một chổ hết sức là quan trọng. Tu theo Phật mà nói giữ chơn tâm là một lối nói, chớ phải dè dặt cẩn thận đừng để cái gì nó che lấp chơn tâm thì đó là giữ, có một cái gì che đó là chúng ta không biết giữ, giữ là đừng cho bị che.

Cũng như mặt trăng đêm rằm, muốn mặt trăng không bị che thì tìm cách không cho mây nó phủ, nếu mây phủ thì mặt trăng nó tối , nó mờ.


Vậy chữ “giữ’ ở đây có nghĩa là đừng để cái gì phủ che làm khỏa lấp nó. “Giữ” này có hai trường hợp.

V.

Trường hợp thứ nhất giữ bằng cách đừng chạy theo vọng tưởng.

Vọng tưởng vừa dấy lên nếu nói đủ lúc người mới tu thì nói rằng vọng tưởng buông như vậy thì nó mất, rồi cái khác dấy lên nói vọng tưởng buông nó mất, cứ như vậy có phải giữ chơn tâm không?

Bởi vì cứ cầm cây chổi hay cầm cái khăn lau ở bên gương sáng, vừa có hạt bụi nó phủ lên gương lau, phủ lên gương lau, thì cái gương nó tối không? Không, vừa phủ cái lau, vừa phủ lên cái lau.

Khởi niệm nghĩ chuyện này chuyện nọ gọi nó là vọng tưởng, nếu nó dấy lên nó là những bụi bậm che lấp ánh sáng của gương cho nên chúng ta la vọng tưởng buông, đó là phủi nó, rồi cứ mổi lần nó dấy lên mình la mình phủi, phủi riết rồi bụi nó hết gương sáng làu làu. Vậy giữ chơn tâm hay giữ đừng để bụi phủ chơn tâm? Nói đúng là giữ đừng cho bụi phủ chơn tâm.

VI.

Bụi là vọng tưởng là ý nghĩ lăng xăng, chớ còn giữ chơn tâm mà cứ đè chơn tâm thì giử riết thành bệnh, nó có hình tướng gì mà giữ. Vậy chúng ta có hai cách giữ: một là nó dấy lên nói vọng tưởng buông; hai là dấy lên nói vọng tưởng không theo.

Hoặc là buông hoặc là không theo cũng là cách lau chùi cho nó sạch. Đến khi nó hơi thuần rồi bớt hai chữ vọng tưởng, mà nói sao? Nó vừa dấy lên buông thì như vậy gọn đi một chút. Chúng ta tu bằng cách vọng tưởng dấy lên chúng ta buông không theo, đó là giữ chơn tâm lúc mình tu chưa có nhận ra bản tánh.

VII.

Còn nếu người tu nhận ra bản tánh thì giữ cách làm sao? Quí vị biết không? Chổ này là chổ các thiền sư.

Hôm rồi tôi có dẫn chuyện thiền sư Cảnh Thanh, ngồi ở trong thất nghe tiếng rắn bắt con nhái nó la nó kêu, Ngài hỏi chú thị giả: Tiếng gì kêu?

Chú thị giả nói: Tiếng rắn bắt nhái kêu.
Ngài lại nói: Chúng sanh khổ, lại có khổ chúng sanh.
“Chúng sanh khổ” là con nhái bị rắn nó cắn, “khổ chúng sanh” là có người quên mình theo vật.

Giờ nếu hỏi tất cả quí vị ở đây có ai nói khác hơn được không? Sự thật rắn bắt nhái, nhái nó kêu, hỏi sao mà bắt vậy, mà ngài nói: “có khổ chúng sanh”, mà khổ chúng sanh đó là quên mình theo vật, quí vị chỉ cho ra cái gì là quên mình? Muốn nói sao để đừng thấy quên mình, thử nghĩ nói coi? Đó là một vấn đề.

Một lần khác, ngài cũng ngồi trong thất chú thị giả đứng hầu, mưa rơi trên mái nhà, ngài hỏi: Tiếng gì đó?.
Chú thị giả nói: “Tiếng mưa rơi”.
Ngài lại nói: “Chúng sanh quên mình theo vật”.
Nói vậy thì lỗi gì mà nói “quên mình theo vật”. Đó là chổ mà các Thiền sư sử dụng hết sức kỳ đặc.

Rồi cũng một hôm ngồi ở trong thất thấy người tâm làm rớt một vệt vôi trắng, Ngài chỉ chú thị giả hỏi: Cái gì đó?.

Chú thị giả trả lời: Vệt vôi trắng.
Ngài cũng nói: Chúng sanh quên mình theo vật.

Như vậy quí vị nghĩ chúng ta hiện giờ thuộc loại nào? Quên mình theo vật hết trơn, trăm người như một. Vậy làm sao để thoát lỗi quên mình theo vật? Thay chú thị giả trả lời dùm tôi coi.

Thấy nghe tiếng mưa rơi, hỏi: “Tiếng gì đó”, thì quí vị trả lời làm sao? Tiếng gì? Từ tiếng mưa rơi cho đến tiếng con nhái kêu la, rồi tới một vết vôi trắng thì ngài đều quở ông thị giả rằng: “quên mình theo vật”. Nếu chú thị giả đáp không biết đáp cách nào mà Ngài vừa lòng, Ngài không chê, đó là một câu mà tất cả chúng ta phải nhớ.

VIII.

Tôi dẫn trong Kinh Lăng nghiêm có chổ Phật cũng quở Ngài A- nan quên mình theo vật, cũng vì tánh thấy, tánh nghe Ngài A nan trả lời bị Phật quở “quên minh theo vật”.

Có một thiền sư, khi thiền khách đến hỏi về câu: “kiến kiến tri thời, kiến phi thị kiến” trong kinh Lăng nghiêm, thiền khách đưa tay lên hỏi: Thấy không ?.
Thiền sư trả lời: Thấy cái gì?

Giờ quí vị trả lời coi thấy cái gì. Chắc trăm người như một thấy nắm tay đưa lên, nhưng mà ông thiền sư không trả lời như vậy. Ngài trả lời: Trúc mật bất phòng lưu thủy hoá, dịch tre dày không ngại nước chảy qua.

Trả lời vậy ông gật đầu.
Sao lạ đời vậy? Chớ mình trả lời đúng lẽ thật nắm tay là nắm tay, lại không chịu, còn trả lời cái câu gì mà vòng vo tam quốc lại chịu. Đó là những cái ý mà tôi muốn nêu lên một cách khác giữ chơn tâm.

IX.


Giữ chơn tâm trường hợp người chưa nhận ra bản tánh, thì chúng ta phải buông, phải không theo vọng tưởng thì lần lần vọng tưởng lặn, chơn tâm hiển lộ thì đó là giữ chơn tâm.

Còn một lối nữa giữ chơn tâm không phải vậy, mà nếu giữ là luôn luôn biết mình có cái chơn thật, lúc nào cũng sẳn sàng hiển lộ. Cho nên cái câu đưa nắm tay lên, hỏi cái gì, mà nếu mình trả lời nắm tay thì chắc rằng cũng được cái câu “quên mình theo vật”.

Mà ngài trả lời rằng “tre dày không ngại nước chảy qua” thì gật đầu.

Tre dày là chỉ cho cảnh, nước chảy qua là chỉ cho cái đang thấy của mình. Nếu mình nói nắm tay là mình chỉ biết nắm tay là cái cảnh ở ngoài mà mình không biết cái gì của mình.

Cái quan trọng là cái mình thấy nắm tay, “cái thấy” của mình thấy nắm tay mà bây giờ chỉ biết nắm tay là quên “cái thấy” của mình, chỉ biết nắm tay đó là quên mình theo vật. Kiểm lại tất cả chúng ta hiện giờ có phải quên mình theo vật không?

Bởi vậy muốn giữ được chơn tâm phải nhớ mình, nhớ mình có tánh nghe, nhớ mình có tánh thấy, lúc nào thấy lúc nào nghe cũng đều có cả hai hợp tác, [COLOR="Red"]có cảnh mà cũng có cái thấy cái nghe của mình thì trúng[/COLOR], còn nếu chỉ biết cảnh mà không nhớ cái hay nghe hay thấy của mình thì quên mình theo vật. Như vậy ngồi kiểm lại tất cả chúng ta có mấy người không quên mình theo vật, gần như suốt ngày quên mình theo vật hết.

X.

Cho nên một câu nói rất là thật thà, rất là đơn giản, thí dụ Ngài Cảnh Thanh hỏi cái tiếng gì thì nói: Con [COLOR="Blue"]nghe [/COLOR][COLOR="blue"]tiếng [/COLOR]nhái kêu. Con nghe tiếng nhái kêu thì như vậy có con và có tiếng, mới không quên mình.

Còn cái này nói ‘tiếng nhái kêu” thì chỉ biết tiếng nhái kêu mà không biết mình. Còn hỏi: Cái gì rơi trên nóc nhà. thì nói: Con nghe có tiếng mưa rơi. Như vậy [COLOR="Red"]cái nào cũng có cái nghe của mình thì không trật[/COLOR], còn nếu chỉ có tiếng mưa rơi thì đó là quên mất mình. Rồi cái thấy vết vôi..v.v…cũng giống như vậy.

XI.

Người tu nếu nhận ra nơi mình có sẳn cái chơn tâm hiển lộ từ mắt tai mũi lưỡi thân ý thì lúc nào chúng ta cũng phải nhìn phải thấy từ cái thể tánh đó chớ không có quên cái đó, thấy cái gì nghe cái gì cũng đều biết mình đang, đang hết đó chớ không phải chỉ là có cảnh ở ngoài.

Nhưng gần đây chúng ta quen tật cái gì cũng biết ở ngoài mà không biết mình, phải vậy không? Vậy tất cả chúng ta tu muốn giữ chơn tâm khó không? Vừa thấy cảnh nhớ mình đang thấy mà không nhớ cảnh, vừa nghe tiếng nhớ mình đang nghe mà không chạy theo tiếng, thì đó là giữ chơn tâm.


Còn nếu thấy cảnh mà biết cảnh mà quên mình là quên mất mình, nghe tiếng mà chỉ nhớ tiếng mà không nhớ cái hay nghe mình đó là mất mình mất chơn tâm.

Như vậy cái giữ chơn tâm của đợt sau này là cái hạng người đã nhận chân bản tánh đang lưu lộ ra sáu căn không lúc nào vắng. Nếu mà nói như lâu nay thì chỉ là chạy theo cảnh mà quên mình, suốt ngày theo cảnh mà không biết mình là gì. Còn mình trả lời như vậy là mình đang hiện tiền, mình hiện tiền nên cảnh đến thì mình biết, cảnh đi mình biết, như vậy biết cảnh là do mình có mặt hiện tiền, mà cái đó không phải là cái suy nghĩ.

XII.

Vừa nghe tiếng liền biết tiếng, vừa thấy sắc liền biết sắc thì cái đó đâu phải suy nghĩ. Vậy cái chân thật của mình hiện giờ đang hiển lộ không đoán thiếu mà tại vì mình quên, nên thói thường thế gian luôn luôn là ngược lại với người tu.

Người thế gian giỏi phân biệt cái bên ngoài mà quên mất mình, nghe tiếng thì phân biệt tiếng đó là hay là dỡ là khen là chê đủ thứ. Mà khi phân biệt hay dỡ khen chê lúc đó còn nhớ mình không? Chỉ còn tiếng thôi, vì vậy người biết tu nghe tiếng mà nhớ mình thì không có phân biệt tiếng.

Như vậy hàng ngày người ta giữ chơn tâm, còn mình bây giờ hàng ngày thì giữ sáu trần mà không nhớ chơn tâm, bởi vậy ngồi thiền kềm gần chết mà nó cứ chạy là tại gì giữ nó dính nó rồi, bây giờ muốn buông nó đâu phải dễ.

Còn các Ngài suốt ngày không quên mình cho nên không có dính với cái gì hết nên ngồi lại thì cái mình nó hiện tiền, đó là cái chổ quan trọng hết sức trên đường tu, vì vậy mà nói chơn tâm là bổn sư của mình, ông thầy thân thiết nhất của mình đó.

XIV.

Ông thầy đó mà mình quên thì thế nào cũng bị tà sư ngoại đạo nó dẫn, cho nên phải luôn luôn nhớ Bổn sư của mình, Bổn sư của mình là chơn tâm. Vậy quí vị nghe tới đây hiểu thì thấy dễ tu hay khó? Dễ.

Lâu nay chúng ta quen sống với thế trần, bởi sống với sáu trần cho nên sáu căn chạy theo sáu trần. Con mắt thì dính với sắc, lỗ tai thì dính với âm thanh, lỗ mũi thì dính với mùi hương, lưỡi thì dính với vị, thân thì dính với xúc, ý thì dính với pháp, bởi dính mãi như vậy cho nên giờ tu muốn gở đừng cho nó dính nữa thì thật là một công lao cay đắng.

Còn nếu chúng ta biết rõ chúng ta có bổn sư hiện tiền không để chạy theo cảnh nữa thì ngồi lại chắc dễ lắm, không có gì khó nữa. Quí vị nhớ thiên hạ họ nói trời xanh, còn tôi nói cha mẹ sanh. Cha mẹ sanh chúng ta ra, con mắt thì ngó ra, lỗ tai thì đón tiếng ở ngoài, lỗ mũi thì đón mùi ở ngoài, lưỡi thì đón vị ở ngoài, thân thì đón sự xúc chạm ở ngoài, tất cả hướng ra ngoài hết.

Bây giờ, bắt mình phải xoay lại phải nhớ cái mình hiện tiền, thì chuyện đó không phải là dễ. Chớ chi mà nó hướng vô trong đó chắc dễ lắm, mà hướng vô trong chắc hết thấy đường đi, trở thành điếc tuốt. Thấy đường không điếc là vì hướng ra ngoài, mà hướng ra ngoài đó thì chúng ta phải biết giữ cái gì của mình thật, đừng lệ thuộc ở ngoài hết thì đó là cái khéo, cái khôn ngoan của người tu, mà nhà thiền thường gọi là phản quan đó, nghĩa là thay vì mình chạy ra ngoài trọn vẹn mình phải nhớ lại, xoay lại cái gì của mình ở đây thì gọi đó là phản quan.

XV.

Phản quan tự tánh là vậy đó, tánh thấy tánh nghe của mình chớ của ai, thì mình luôn luôn nhớ những cái đó, còn mình không nhớ những cái đó mà phóng trọn vẹn ra ngoài thì quên mất mình.

Đó mới hiểu từ phản quan nó hệ trọng như vậy, mà nếu suốt ngày quí vị phản quan như vậy thì còn việc gì bàn cải với ai nữa không? Nhớ mình hoài không còn gì bàn cải. Ngày nay tại chúng ta phóng ra ngoài trọn vẹn lượm lặt hết đem về, cho nên ngồi lại thì chuyện thị phi đủ thứ hết, đó là tại vì chúng ta thu nhặt ở ngoài vào. Vậy hai hướng để thấy sự tu và không tu nó khác nhau ở chổ đó.

Biết quay lại nhớ cái hiện tiền của chính mình thì tức là lợt lạt với ngoại cảnh, nhất định như vậy. Còn nếu mình đậm đà với ngoại cảnh thì nhất định quên cái gì của mình. Cũng như thế gian vậy, nếu mình thương ai nhiều quá thì quên mình, còn thương mình nhiều thì ít nhớ tới ai, thì đó là rõ ràng như vậy.

Ở thế gian người ta cho đó là ít kỹ, nhưng chính cái đó đối với người tu là hết sức quan trọng, phải nhớ mình lúc nào đi đứng nằm ngồi phải nhớ mình đang thấy, nhớ mình đang nghe, nhớ mình đang ngửi..v.v… nhớ mãi như vậy thì cái thấy, cảnh bị thấy, cái tiếng bị nghe, cái hương bị ngửi đều là vô giá trị không còn quan trọng. Còn cái này thấy phân biệt cái này đẹp hay xấu, khi phân biệt đẹp xấu thì không còn nhớ mình quên tuốt rồi, nghe rồi phân biệt nói đó là hay hay dỡ, khen hay chê đó là quên mất mình rồi.

XVI.

Như vậy cái tu không phải là chuyện xa, chuyện trên trời trên mây gì, mà nó là chuyện thực tế hiện tại chỉ một cái phóng ra ngoài, một cái nhớ mình, đối với ngoài chỉ là một cái tạm bợ, lợt lạt thì đó là khéo tu, khéo tu là như vậy.

Bửa nào bất thần hỏi thử coi há, có ai đi ngang đó hỏi: “Ai đó?”. Nói: “Chị A, chị B” gì đó, thì đó là quên mình theo vật rồi. Thấy cái hoa hỏi: “Hoa gì?”, nói: “hoa hường”, thì đó là quên mình theo vật rồi. Đó là tôi nhắc để thí nghiệm sự tu hành của quí vị ra sao, chớ không có hỏi tu nhiều tu ít gì hết, chỉ cần hỏi một câu như vậy thì đánh giá sự tu ra sao rồi, đó là chổ thiết yếu.

Nhiều khi chúng ta tưởng tu là phải chăm chăm ngó xuống, không cần cứ thấy cứ nghe nhưng đừng quên mình là được. Thấy nghe mà không quên mình đó là biết tu, thấy nghe mà quên mình trọn vẹn là không biết tu.

Vậy quí vị chấp nhận tôi thử không? Tôi sẽ ứng dụng thử đó, dễ quá không có gì khó hết, không cần phải suy nghĩ một câu gì khó mà thấy rõ ràng hàng ngày.

Đó là chổ Ngũ Tổ ngài chỉ hết sức là thật thà, hết sức là chân chất, Ngài không có nói quanh co, không nói dài dòng, mà nói một cách hết sức là chính xác, mà mình tu không được nữa thì thôi, hiểu không được thì cũng đành, chỉ như vậy mà không hiểu nữa thì không còn gì. Cho nên giữ chơn tâm là nhớ bổn sư, người nào mà hỏi trả lời trật, tôi nói: “đó bội bạc với bổn sư rồi”.
*************
Nguồn: Luận Tối Thượng Thừa Giảng giải (Tập 2).
HT Thích Thanh Từ giảng tại TVTL Đà Lạt

Lời HT. Tôi viết hồi ở Pháp Lạc thất năm 1969. Quyển luận Tối thượng Thừa này tôi soạn trước khi thành lập thiền viện Chân Không. Thiền viện Chân Không ra đời năm 1970, mà quyển này in năm 1969, thì đó những chuẩn bị của tôi để khi bắt đầu vào mở thiền viện thì tôi đã có những tư liệu hướng dẫn tăng ni tu.
************
Ít lời lạm bàn:

Qua bài giảng giữ chơn tâm tức là Bổn Sư!

Hòa thượng giảng thì rất là dể biết, nhưng chủ trương tu mà không ngồi thiền trong giai đoạn ban đầu là: Thấy vọng thì buông, hay thấy vọng không theo. Thì không thể gọi là Thiền sinh nửa rồi...

...Khi hành giả đã thuần với chơn tâm hay luôn luôn biết Bổn sư lúc nào cũng hiện tiền thì tới giai đoạn hai, như Thiền Sư Cảnh Thanh thì không cần phải chịu khó ngồi thiền nửa, mà vẫn thấy Bổn sư. Nhưng được như Thiền Sư không phải là dể đâu...!? QN
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Quay về Chuyên đề Thiền Tông

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến0 khách

cron