Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


@@@2.-Hết vô minh là có năng lực siêu phàm

Thảo luận về kinh điển Thiền.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị

@@@2.-Hết vô minh là có năng lực siêu phàm

Gửi bàigửi bởi thichthientri » Thứ 2 10 Tháng 10, 2016 9:35 am

HẾT VÔ MINH

LÀ CÓ NĂNG LỰC SIÊU PHÀM.


****


Vô Minh là một cái phòng tối đen. Nếu có Trí Huệ thì phòng tối sẽ biến thành sáng sủa. Trên đời này, chữ TÀI và chữ SẮC đã hại không biết bao nhiêu người tu Đạo. Người tu nếu không buông bỏ được tiền tài thì sẽ sinh lòng tham tiền tài, của cải; không buông bỏ được sắc đẹp thì sẽ háo sắc, tham dâm. Đạo nghiệp tuyệt đối chẳng thể nào thành tựu.

Vì sao bạn khởi phiền não? Bởi vì lòng tham lam của bạn chưa ngừng. Bạn chưa buông xả. Rằng : Chốn nào cũng gai góc, nơi nào cũng đụng tường. (Gai góc là ví dụ cho phiền não. Có phiền não thì có chướng ngại, giống như ta đi đụng vào tường vậy). Khi bạn không còn bốn tướng (bốn sự chấp trước vào quan niệm về cái tôi, về người khác, về chúng sinh và về thọ mạng) thì ai chịu đau khổ? Nếu người đau khổ chẳng tồn tại thì phiền não từ đâu mà sinh ra chứ?

Bạn nên làm Long Tượng (đại nhân tài) trong pháp môn; chớ nên làm chuột nhắt trong Đạo pháp.

Trên trời có tám vạn bốn ngàn ngôi sao, người ta thì có tám vạn bốn ngàn sợi lông. Con người và thế giới đều có điểm tương thông. Nguyên do thế giới hủy diệt là vì con người có Vô Minh. Không khí trong trời đất và không khí nơi mỗi người cũng tương thông, bởi vì hai thứ không khí ấy không thể nào tách rời. Không khí của mỗi cá nhân đều có nguồn gốc của nó. Khi người ta lòng giữ niệm thiện thì nó sẽ giúp vào cái chính khí của trời đất. Khi một người nổi nóng tức giận, sinh ra một niệm phiền não, thì làm tăng thêm khí ô trược trong Vũ Trụ. Nếu cứ toàn dùng lòng tham lam, sân giận, ngu si để hành sự thì trong trời đất sẽ có rất nhiều tai nạn. Một người là thế, mà nhiều người cũng vậy. Nơi nào kẻ ác tụ tập thì nơi ấy tai ương hoạn nạn nhiều một chút. Do đó trong thế giới chỗ này tốt, chỗ kia xấu không thể tách rời với tình trạng của mỗi người chúng ta đặng.

Niềm vui ở trên đời thì ngắn ngủi, khoái lạc cứu cánh thì mới vĩnh cửu: Vì thế nên chúng ta cần phải tu Đạo.

Học Phật thì cần phải học lòng Từ Bi, Đạo Đức, biết tha thứ cho kẻ khác. Chẳng nên sinh lòng so sánh, hơn thua, chẳng nên cùng người tranh chấp cải vã. Lòng cung kính sẽ biến tánh cang cường, ngang ngạnh thành tánh ôn hòa, nhũn nhặn. Lạy Phật là lạy Phật trong Tự tánh. Thành Phật cũng là thành Phật của Tự tánh.

Người xưa nói : Bậc quân tử có năng lực cải tạo vận mạng. Người có đạo đức, bậc chính nhân quân tử thì có thể sửa đổi cuộc đời của họ, nhảy ra khỏi vòng số mạng. Vì sao có chuyện bất hạnh, chẳng lành?

vì trong tâm mình có những ý nghĩ xấu ác, chẳng lành. Một khi đã gieo xuống hạt giống xấu ác, thì đương nhiên sẽ gặt lấy quả báo xấu ác. Nếu mình biết sửa lỗi, làm lành thì sẽ gặp chuyện tốt, tránh hẳn việc xấu.

Vì sao người ta gặp phải Ma nghiệp? Bởi vì khi xưa họ không chịu nghe lời dạy bảo của bậc Thiện Tri Thức, không chịu tiếp thu lời dạy dỗ của bậc Thiện Tri Thức. Họ cứ mặc sức dấy khởi vọng tưởng, tạo đủ ác nghiệp. Do vậy giờ đây họ thường thọ ma nghiệp quấy rối triền nhiễu. Chuyện gì làm ra cũng không được toại tâm mãn nguyện.

Tôi muốn xin bạn một cái duyên lớn : “Hãy bố thí cho tôi lòng nóng giận, cũng như lòng Vô Minh mê muội, phiền não, bực dọc của các bạn”.

Khi dụng công tu hành, nếu mệt mỏi tới đâu mình cũng chịu đựng, nhẫn nại được hết thì đó là một thứ thành tâm.

Thế nào là Trí ? Là không ích kỷ. Thế nào là Vọng tưởng ? Chính là lòng ích kỷ. Hễ ích kỷ thì Vọng tưởng sẽ dấy khởi.

Bản thân mình trong tận hư không biến pháp giới là cái thứ gì? Nó vốn chẳng có xưa có nay, chẳng có trên có dưới, chẳng có mình, chẳng có người, chẳng có chúng sinh, chẳng có thọ giả. Con người ta vốn từ trong Tạng đại quang minh biến hiện mà ra.

Muốn cho Phật giáo rạng rỡ, mình phải cần nhìn xa nhìn rộng. Phải làm sao truyền bá Phật giáo tới mỗi quốc gia, tới mỗi thôn xóm, thậm chí tới cả mỗi hạt bụi. Ở nơi ấy mình chuyển đại pháp luân, giáo hóa chúng sinh, khiến cho mỗi chúng sinh ai nấy đều được rời khổ, vui sướng, thoát vòng sinh tử.

Tu hành là tu cái gì? Là tu sao cho hết Vọng tưởng. Và hết Dục vọng. Đó chính là công phu đấy.

Vì sao con người có âu lo, buồn bã hay sợ hãi ? Là vì người ta còn có ái dục. Khi ái dục được đoạn dứt thì lúc bấy giờ chẳng còn âu lo buồn bã, sợ hãi nữa.
Trai gái yêu nhau, rốt ráo có ý nghĩa gì? Tướng mạo dù có đẹp bao nhiêu cũng chỉ là cái đãy da bọc đồ thối: Trong ấy nào là phân, nước tiểu... Chín lỗ trong thân thường lưu giữ những thứ bất tịnh: Mắt thì có ghèn, tai thì có ráy tai, mũi thì có dãi mũi, miệng thì có nước miếng, thêm đại tiểu. Bạn nghĩ rằng cứu cánh thân này có sạch sẽ chăng?.

Nếu như bạn chẳng chịu khó tu hành, thì dù Đức Thích Ca Mâu Ni Phật có làm Sư Phụ của bạn thì bạn cũng chẳng có được ích lợi gì.

Khi mình niệm danh hiệu Đức Quán Âm Bồ Tát, chớ nên thấy ai mình cũng nhìn thấy lỗi lầm của họ. Nếu mình cứ chuyên môn tìm chuyện xấu của người thì cái khổ của mình chưa trừ hết. Gốc khổ chưa dứt tận (hết) !.

Lòng ham tiền làm cho người ta điên đảo. Lòng háo sắc cũng làm người ta điên đảo. Tham danh cũng làm họ điêu đứng. Tham ăn càng làm người ta đảo điên. Mà tham ngủ nghỉ, hưởng thụ cũng làm người ta quay cuồng. Tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn uống, ngủ nghỉ hưởng thụ là năm cái gốc của địa ngục. Song le chúng ta ai ai cũng chôn cái gốc ấy sâu trong lòng. Gốc lành thì mình chẳng trồng nó cho sâu trong khi lại trồng thật sâu năm thứ dục vọng. A! Nghĩ rằng nó chưa đủ sâu, mình cứ tiếp tục chôn nó sâu thêm !

Vì sao thế giới sẽ có ngày bị hủy diệt? Vì người ta có tâm niệm thiện thì ít, mà tâm niệm ác thì nhiều. Sinh một ý niệm tốt thì trời đất sinh thêm chính khí. Khởi một niệm ác thì trời đất tăng thêm độc khí. Mình phải biến khí xấu thành ra khí tốt lành.

Tu hành thì nơi nào mình cũng phải có Đạo đức. Lấy sự không ngăn ngại đạo đức là căn bản của việc Trì giới.

Những ai đối với mình không có thái độ Từ bi, hoặc không nói chuyện đàng hoàng, đều là thiện tri thức của mình. Nếu bạn có gặp điều nghịch ý mà vẫn nhẫn chịu, tức là gặp chuyện trái ý khó chịu vô cùng mà bạn vẫn có thể an nhiên xử lý thì lúc bấy giờ mới thấy được công phu nhẫn nhục của bạn. Đừng nên vì một lời nói mà tâm mình liền bị dao động. Nếu bạn tu tới chỗ chẳng bị dao động, rằng có thể nhẫn nại điều người khác khó nhẫn nại, thì đó mới chính thật là công phu chân chính. Nếu chẳng được như vậy, bạn phải làm lại từ đầu.

Người tu Đạo thì giống như nước, lúc nào cũng có lòng khiêm tốn hạ mình, chẳng tranh công, chẳng tham đức. Chuyện gì tốt thì nhường người khác, việc gì xấu thì mình nhận hết.

Vì sao, mà người ta sinh làm người? Bởi vì có ái (lòng yêu đương, tham ái) nên mới đầu thai vào thế giới năm trược (=ngũ trược) này. Nếu lòng yêu đương ấy mà giảm thiểu thì mình mới sinh tới nơi khác được, ví như cõi Cực Lạc, cõi Lưu Ly hay thế giới khác. Người xưa có nói rằng: “Ái không nặng, không sinh Ta Bà; Nghiệp chẳng hết, chẳng sinh Tịnh Độ “.

Tinh tấn là thân tinh tấntâm tinh tấn. Thân tinh tấn thì phải tụng kinh, lễ lạy, tọa thiền, trì chú, nghĩa là cần phải dùng thân thể để tu hành. Tâm tinh tấn thì trong mọi nơi mọi lúc, bạn phải siêng tu Giới Định Huệ, ngừng bặt tham sân si. Ngày cũng tinh tấn mà đêm cũng tinh tấn, lúc nào cũng nhắm về phía trước mà tiến bước, chẳng hề lười biếng. Đối với người tu, Tinh Tấn là yếu tố vô cùng quan trọng. Mình chẳng thể nào không tinh tấn, vì không Tinh tấn thì chẳng thể nào thành Phật. Muốn thành Phật thì phải Tinh Tấn.

Thân thể của mỗi người chúng ta là một địa ngục, chẳng qua mình không biết đó thôi.

Quán Thế Âm Bồ Tát thì nhìn vào trong, còn mình thì nhìn ra ngoài. Quán Thế Âm Bồ Tát thì nhìn vào tự tánh; tự tánh của Ngài và của mỗi chúng sinh thì như có nối giây điện : “Chúng sinh nào khởi vọng tưởng điều gì, Ngài đều biết cả“. Người trì giới thì làm cho Tự Tánh (Tâm) thanh tịnh: Quét sạch mọi thứ đen đủi xấu xa trong Tự Tánh đi.

Khi dụng công, mình đừng có sợ khổ, sợ khó, sợ mệt mỏi, thì mới thành công đặng. Bà mẹ đẻ ra bom nguyên tử, bom khinh khí, tia laser là ai? Chính là Tham Sân Si. Do vậy, nếu như mình diệt trừ tham sân si thì bom nguyên tử sẽ không nổ, bom khinh khí cũng chẳng bạo phát, mà tia laser cũng chẳng còn dùng được.

Tu hành thì hàng ngày phải giữ trạng thái quân bình như cái cân vậy. Làm thế nào để quân bình (bằng)? Tức là lúc nào cũng giữ thái độ điềm đạm, yên tĩnh, chẳng một chút gợn sóng xao động trong Tự Tánh. Đây chính là “phiền não tức bồ đề, sinh tử tức là Niết bàn./.

***

Thiền sư Kuang Tsung Chen (Thích Quang Tông)
thichthientri
Cảm ơn, Thành viên Moderator (Xin thông báo BQT)
 
Bài viết: 157
Ngày tham gia: Thứ 2 09 Tháng 4, 2012 2:17 am

Quay về Chuyên đề Thiền Tông

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron