Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


@@@5.-Tu hành chân chính

Thảo luận về kinh điển Thiền.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị

@@@5.-Tu hành chân chính

Gửi bàigửi bởi thichthientri » Thứ 5 29 Tháng 12, 2016 6:09 am

TU HÀNH CHÂN CHÍNH

***

Thế nào là Vọng Tưởng ? Tức là Dục vọng tràn ngập.

Siêng năng Trì Giới cần thực hành ở chỗ người ta không thể thấy. Không phải là siêng năng trước mặt kẻ khác, giữ giới trước mặt người ta. Phải tại nơi một mình bạn đơn độc, mà siêng năng Trì Giới.

Hôm nay tu, nghĩ rằng mai thành Phật! Vừa cuốc đất đã tưởng đào xong giếng! Không có việc đó đâu! Tu hành thì giống như mài sắt thành kim, công phu đầy đủ thì tự nhiên thành tựu.

Tôi sửa chữ Phật giáo thành Tâm giáo vì rằng ai ai cũng có tâm. Tu hành là bỏ Vọng tâm, tồn (còn) Chân Tâm. Còn Vọng tâm thì còn là phàm phu, có được Chân Tâm thì là Phật.

Khi hành Thiền tới chỗ chín mùi thì chẳng những không còn Vọng tưởng Tạp niệm mà tánh nóng cũng phải tiêu tan, phiền não giảm bớt, nhân phẩm sẽ cao vút, khí độ cũng thêm vĩ đại.

Tông chỉ của Phật giáo thì ai cũng có thể thành Phật. Những chúng sinh trong hiện tại là cha mẹ của mình trong quá khứ, đồng thời cũng là Chư Phật trong tương lai. Nếu mình sinh lòng sân hận với chúng sinh thì cũng chính là sinh lòng sân hận cha mẹ và Chư Phật vậy. Mình sẽ trở thành kẻ đại bất hiếu.

Khi mình đang ở trong thời tai nạn bịnh hoạn nhiễu nhương, mình nên chân thật, thành khẩn dụng công tu hành thì mới biến khí xấu xa thành kiết tường, tai kiếp hóa ra bình an.

Khi ở trong vòng sinh tử, mình muốn thoát sinh tử thì phải bỏ ra sức lực. Chẳng dễ dàng thoát sinh tử đâu. Dùng sức lực nghĩa là sao? Tức là làm bất kỳ chuyện gì mình phải chân thật làm nó. Gặp phải nghịch cảnh, càng khó khăn trắc trở, càng phải không động tâm, không nổi giận nóng nảy. Đó tức là chăm sóc miếng đất trong tâm mình, hàm dưỡng bầu trời của Tự tánh. Làm như vậy thì mình thêm vào chính khí giữa trời đất. Mình mới đúng là người chân chính tu Đạo, thật sự tin Phật.

Nhìn thủng tức là hiểu suốt; buông xả tức là giải thoát. Có giải thoát thì bạn mới tự tại. Không thể giải thoát thì bạn không thể tự tại. Tự chẳng tại là vậy.

Tu hành chẳng phải chuyện gì khác đâu: Ngay nơi thân tâm tính mạng này mà dụng công phu.

Pháp này là trừ Tham Sân Si, tu Giới Định Huệ. Bạn muốn đi tìm thứ huyền diệu, thì chỉ đi ngược lại với Đạo. Đạo này là: “Tâm bình thường (Tâm Thanh Tịnh) là Đạo, Tâm chính trực là Đạo tràng “.

Người tu phải nhớ: “Chẳng nên có nhân duyên quan hệ ô nhiễm với kẻ khác. Vì như vậy sẽ sinh triền nhiễm, trói buộc, rối bù, rốt cuộc sẽ làm bạn đọa lạc”.

Tôi chỉ hóa duyên lớn, không hóa duyên nhỏ (hóa duyên tức là đi xin). Thế nào là hóa duyên lớn? Tức là tôi muốn xin vô minh, sân giận, phiền não của các bạn. Khi các bạn không có ba thứ vô minh, sân giận, phiền não thì sẽ hưởng kiết tường như ý. Nếu có ba thứ ấy thì có hung thần, việc xấu. Do vậy các bạn à! Hãy buông xả chuyện bạn chẳng thể buông xả, việc bạn vất bỏ được càng nên vất bỏ gấp! Vất bỏ vô minh, nóng giận, phiền não thì bạn sẽ tốt thôi.

Mục đích chủ yếu của việc tu hành là để liễu thoát sinh tử, không phải vì cầu cảm ứng.

Người hành thiền cần nhận thức vấn đề căn bản. Đó là gì? Tức là thói quen tật xấu. Khi mình đả thất, tức là đả (nghĩa là đánh) bẹp thói hư tật xấu.

Bất kỳ việc gì nếu bạn xem nó thật bình thường, chẳng có gì quan trọng lắm thì bạn sẽ chẳng có gì rắc rối. Khi bạn cho chuyện này việc nọ là trọng yếu, là quan trọng lắm thì nó sẽ rắc rối.

Tu Đạo thì phải tu đạo đức chân chính, không trở ngại kẻ khác, cũng chẳng lo sợ kẻ khác trở ngại mình.

Việc khó khăn nhất trong lúc tu là chặt đứt phiền não. Chặt đứt có nghĩa là biến, biến phiền não thành Bồ Đề.

Xem nhẹ tài sắc danh thực thùy, coi nó chẳng có gì, quên nó đi, đó mới chính thật là người tu hành.

Thế giới Cực Lạc là do tâm hiện ra. Tự tánh của ta là Tịnh Độ, tự tánh của ta là Đức A Di Đà. Khi không có vọng tưởng, thì tâm đó chính là Tịnh Độ. Khi không có phiền não, thì tâm ấy chính là A Di Đà.

Đạo quý tại tâm chuyên nhất. Cũng như dụng binh quý ở tinh luyện, không phải ở số đông. Mỗi cử chỉ hành vi của mình không được rời xa Tự Tánh. Khi ở trong đại chúng thì phải giữ gìn lời lẽ, đề phòng sáu tên giặc (tai, mắt, mũi, lưỡi, thân, ý). Đừng để sáu tên giặc lôi đi.

Tin Phật thì mình chớ chia rẽ, coi (tôn giáo mình) là hơn hết, cho rằng mình đúng (kẻ khác sai), mình thì hay ghê lắm, đặc biệt lắm. Khi có một ý niệm như vậy thì mình chẳng kham việc tạo dựng. Là người con Phật, mình cần phải có lòng rộng rãi bao dung mọi sự, đùm bọc mọi loài. Trong phạm vi của đạo Phật, mình sẽ không có kẻ thù.


Thiếu sự Nhẫn Nại thì pháp gì tu cũng không thành. Không có lòng nhẫn
nại thì thường cảm thấy việc này không đúng, chuyện kia không tốt. Việc gì cũng trái ý mình. vậy thì bạn có thể tu gì được ? Đạo thì chẳng có Ngã kiến, cũng chẳng có Ngã chấp.

Người tu hành phải tu Vô ngã tướng. Nếu không có ngã tướng, thì có thể chịu đựng mọi chuyện; mọi cảnh giới tới, mình không động tâm, vì mình xem mình như là hư không. Cảnh giới tới cũng phải tu hành, nghịch cảnh tới, cũng phải tu hành. Thuận cảnh tới, không sinh vui mừng, nghịch cảnh lại, chẳng sinh lo buồn. Cảnh nghịch hay cảnh thuận mình phải biết rõ ràng. Nếu có thể như như bất động thì mình không bị cảnh giới nào lay chuyển. Nếu mình liễu liễu thường minh thì mới chuyển xoay cảnh giới.

Ma là thứ giúp đỡ mình tu Đạo. Ma giúp mình ở mặt trái, xem mình có chí nguyện kiên cố hay chăng. Nếu bạn thật kiên cố thì dù có ngàn con ma hại, bạn cũng không thay đổi, vạn con ma phá, bạn cũng không thối sụt. Cái gì bạn cũng không sợ, vì bạn không có gì mong cầu.

Muốn có dưỡng khí, bạn không nên nói chuyện nhiều quá. Người tu nếu không biết ít lời thì sẽ chẳng thể tu đặng. Không nuôi dưỡng cái khí lực thì chẳng có pháp. Cứ nói chuyện hoài thì pháp sẽ mất hết. Lúc bấy giờ xem bạn còn tu Đạo gì nữa?

Kỳ thật vạn sự vạn vật đều thuyết pháp. Cái bàn nói cái pháp của cái bàn. Cái ghế nói pháp của cái ghế. Việc gì chuyện gì cũng chuyển pháp luân. Người chuyển pháp luân của người. Con mèo chuyển pháp luân của con mèo. Nếu bạn hiểu rõ, thì bạn sẽ nghe được cái pháp hiểu rõ. Nếu bạn không hiểu rõ thì bạn chỉ nghe cái pháp ngu si.

Đừng để danh lợi làm đầu óc mê muội. Tới chết thì vẫn hai tay trắng. Rằng : Đừng để tới già mới học đạo, mộ phần đầy dẫy đám thiếu niên đấy !

Tật xấu của tín đồ Phật giáo là ai cũng cho rằng mình đúng, chẳng quan tâm đến ai khác; không có người nào tự nhận mình là sai lầm, ngược lại, bài xích lẫn nhau, dèm pha nói xấu lẫn nhau.

Trong quá trình tu hành không có lúc nào mình được lười biếng. Tu Đạo thì phải kiên trì hoài hoài, không để gián đoạn. Nếu không thì tu hằng hà sa số kiếp mà cũng như nấu cát mà đòi có cơm. Chẳng thể có chuyện đó.

Có chân chính biện tài vô ngại thì không cần nói lời chải chuốt. Bởi vì lời lẽ phát xuất từ tự tánh quang minh, trong kho tàng trí huệ của Như Lai. Dùng lời chọn lọc, chải chuốt, lại có phản tác dụng, biến tốt thành xấu. Người xưa nói:

Thông minh là do làm âm đức.
Âm đức dẫn vào đường thông minh.
(Âm đức là việc tốt mình làm trong im lặng, không cho ai biết)

Khi bạn có lòng lo sợ thì dù bạn không muốn ma lại, ma cũng sẽ tới. Bạn không có tâm lo sợ, thì dù ma muốn tới cũng không thể nào tới. Đây là bí quyết quan trọng nhất: đừng có sợ hãi. Khi bạn không sợ hãi thì tâm sẽ chính. Chính thì có thể hàng phục mọi thứ, bởi vì tà bất thắng chính. Vì thế ma sợ nhất chính là bốn chư : “Chính đại quang minh.

Người đã minh tâm thì không ngu si. Kẻ Kiến tánh thì không âu sầu. Tâm như gương sáng, lại cũng như nước lặng.

Các bạn nên: “Tùy duyên để tiêu nghiệp cũ, chớ tạo thêm tội mới.”. ./.

***

Thiền sư Kuang Tsung Chen (Thích Quang Tông)
thichthientri
Cảm ơn, Thành viên Moderator (Xin thông báo BQT)
 
Bài viết: 157
Ngày tham gia: Thứ 2 09 Tháng 4, 2012 2:17 am

Quay về Chuyên đề Thiền Tông

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron