Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


Tuyết Đông - Một Niệm Di Đà

Các kinh sách mới về Phật Giáo Phát triển (hệ Hán Tạng).

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị

Tuyết Đông - Một Niệm Di Đà

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Chủ nhật 06 Tháng 1, 2013 7:15 am

Buổi sáng mùa đông băng tuyết, yên tĩnh, thanh khiết, tôi ngồi làm việc tại công ty nhà nước chỉnh sửa các ứng dụng tin học, tiếng điện thoại reng, người bạn Hoa Kỳ ở lầu dưới gọi lên:

- Chào anh, bệnh viện thị trấn nhờ tôi kiếm một thầy tu Phật Giáo nói tiếng Việt, mà Lam biết rồi, thầy của tôi là người Tây Tạng.

- Có gì thế không Rob? Ngôi chùa VN tại đây không có thầy. Chúng tôi thỉnh thoảng lên thành phố lớn (cách 150 cây) rước thầy về trong dịp lễ lớn.
Hình ảnh
Rob ngập ngừng: - có một ông già người Việt bị ung thư giai đoạn cuối. Ông ta sống một mình. Ổng muốn có vị Thầy trong ngày cuối cùng.

Tôi gọi điện thoại cho vị thầy thành phố lớn nhưng rất tiếc thầy bận qua tiểu bang khác chăm sóc cho sư phụ đang lâm bệnh. Buổi chiều đi làm về, Rob và tôi ghé qua bệnh viện thăm ông cụ. Ông chỉ độ khoảng 70, chưa già lắm, còn tỉnh tảo dù rất ốm và lộ nét chịu đựng đau đớn.

Giọng ông khàn yếu nhưng vẫn còn nghe được: - Bác thờ Phật nhưng không biết nhiều về đạo Phật, bác mong có vị thầy giảng pháp cho bác nghe, tụng cho bác thời kinh trước khi bác ra đi.

Tôi ngập ngừng xin lỗi cụ, trình bày sự việc: - tuy không tìm được thầy cho cụ, nhưng con có đem theo một hộp băng cassett tụng kinh và giảng pháp, con sẽ nhờ y tá bỏ vào cho cụ nghe. Ông cụ gật đầu, khe khẽ: - khi nào rảnh con biết gì nói đó cho bác nghe...tụng cho bác bài kinh...

Trước khi ra về, chúng tôi gặp ý tá trực, được biết: - ung thư đã di căn đến...chắc ông chỉ sống thêm vài hôm...ông không chịu chích morphine giảm đau vì ông không muốn lờ đờ hôn mê. Chúng tôi sẽ chích cho ông khi có dấu hiệu không chịu đựng nổi để ông ra đi nhẹ nhàng....

Cả đêm và suốt ngày hôm sau, tâm tư tôi nặng nề cứ bâng khuâng mãi không biết mình sẽ nói về đạo Phật thế nào cho ông cụ Bài kinh nào sẽ tụng, trang sách pháp nào sẽ đọc. Đạo Phật rộng lớn bao gồm tín ngưỡng, tâm linh, tâm lý, khoa học, vũ trụ học... Làm thế nào để ông cụ hạnh phúc nhất khi ra đi? Vô thường, nghiệp, tứ diệu đế, duy thức, kim cang... Khi đối diện với sự chết có mấy ai thâm nhập được bát nhã để tâm vững chãi vượt qua sợ hãi đi vào cõi tử như Quán Tự Tại.

Đường đóng băng trơn trượt, rừng bạch dương trắng xoá dưới ánh trăng trong vắt, tôi lái xe chậm chạp qua các con đường lộm cộm nước đá để đến khu điều dưỡng, nơi chăm sóc người sắp giã từ cõi đời. Ông cụ nằm thiêm thiếp, yếu đi nhiều, nhưng mắt thoáng sáng khi tôi lục đục bước vào. Tôi dán bức hình Phật A Di Đà to lớn ở bức tường cuối giường cho ông cụ nhìn thấy. Cầm tay cụ, tôi chậm rãi nói:

- Cụ ơi! Điều qúy báu nhất là cụ tin Phật, thương Phật tới mức đến khi cụ bệnh như thế này vẫn còn mong học từ ngài. Phật chắc chắn rất là cảm động và hộ trì cho cụ. Trong kinh A-Di-Đà có nói như thế này và con đã chứng kiến như thế: Đem hết tâm trí niệm Nam Mô A Di Đà Phật, người sẽ được tâm an và thấy Phật ban phước lành dẫn dắt về cõi Phật.

- Cụ niệm thầm với con theo tiếng niệm trong máy nhé, mỗi chữ niệm, cụ sẽ thấy luồng hào quang ấm áp sưởi ấm, cụ sẽ thấy Phật mỉm cười, và nụ cười của Phật hiền từ an lạc lắm cụ ạ. - ...Nam..mô...A...Di....Đà... Phật...

Tôi về nhà, khi cụ đi vào giấc ngủ lúc gần nửa đêm Sáng hôm sau, trung tâm điều dưỡng báo ông cụ qua đời lúc gần sáng: - ông ra đi, có nụ cười dễ thương chi lạ.(Huyền Lam) http://www.phattuvietnam.net/van-hoc/21 ... C3%A0.html
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Quay về Tổng quan về Bắc Tông Phật Giáo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron