Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm ?

Các kinh sách mới về Phật Giáo Nguyên Thủy (hệ pali).

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị

Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm ?

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 7 20 Tháng 12, 2014 5:53 pm

Tịnh Nghiệp 1: Khi lái xe

1.Có thể bạn đã nghe ai đó nói rằng bạn nên giữ chánh niệm trong mọi lúc, mọi nơi, dù khi bạn ở nhà hay trong văn phòng, dù khi đi trên xe buýt hay xe riêng hoặc đi nhờ xe của người khác, v.v…Bạn có thể giải thích lời khuyên này như muốn nói rằng lúc nào bạn cũng phải giữ cho tâm tập trung trên hơi thở của bạn.

Thực ra trong lúc lái xe, nếu bạn chỉ lo giữ tâm trên hơi thở thì có khả năng bạn sẽ rơi vào một số vấn đề, chẳng hạn như mất sự chú ý trong lúc lái xe hay quên cả việc đang lái xe của mình và bạn có thể sẽ bị tai nạn. (còn tiếp...)

Pháp Hành Minh Sát Thực Tiễn
Tác giả: Mahasi Sayadaw
Dịch giả: Pháp Thông


***********
Diễn đàn:

Theo tư duy thì tôi cũng không thể giữ mãi tâm trên hơi thở , vì sẽ mất đi sự tập trung, quan sát cái hiện tại phải làm gì khi quẹo mặt, hay trái, hoặc khi dừng đèn đỏ, hoặc phải buộc phản ứng nhanh khi có vật cản trở sẽ gây tai nạn...

Theo chánh kiến thì tôi phải luôn luôn phòng hộ sáu căn và thân tâm. Dự đoán sự cố, sự cố xẩy ra, phản ứng của sự cố khi bạn là tài xế, tức là luôn luôn tinh tấn và tỉnh giác trong 3 thời ''tương lai (có thể) ; hiện tại (phải làm gì); và quá khứ (phải phản ứng như thế nào.)


Chánh Nghiệp, Chánh mạng: trong trường một tài xế lái xe, có thể thực hành Chánh niệm (là niệm thầm thân thọ tâm pháp để làm cho tịnh nghiệp thành thói quen) nhưng luôn luôn ghi nhớ mình là người có trách nhiệm luật giao thông. Cần phải tinh tấn tỉnh giác trong mọi sự cố có thể xẩy ra.

Tịnh nghiệp 1: Tài xế luôn luôn Chánh niệm, Chánh tinh tấn và Tỉnh giác.

Chánh ngữ: Tu Viện Phật Tử, ngày 20-12-2014

*********
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm ?

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 2 22 Tháng 12, 2014 3:11 pm

...Nối tiếp chủ đề Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm?


Về nghĩa Tịnh Nghiệp nghề tài xế thì phải như thế nào?

- Xin trích dẫn: ''Trong Tịnh Độ Ngủ Kinh quyển hạ, phần Quán Vô Lượng Thọ Kinh Sớ do HT Thích Thiền Tâm soạn,trang 670 có đoạn như sau:

Bấy giờ, đức Thế Tôn bảo Vi Đề Hy: ”Ngươi có biết chăng? Phật A Di Đà cách đây không xa, ngươi nên hệ niệm mà quán sát kỹ cõi nước kia, tất tịnh nghiệp sẽ được thành tựu.

Nay ta vì ngươi nói rộng các thí dụ, cũng khiến cho đời vị lai, tất cả phàm phu muốn tu tịnh nghiệp, được sanh về thế giới Cực Lạc ở phương Tây. Muốn sanh về cõi ấy phải tu ba thứ phước:


1.Hiếu dưỡng cha mẹ, phụng thờ sư trưởng, giử lòng từ bi không giết hại, tu mười nghiệp lành.
2.Thọ trì Tam Quy, giử vẹn các giới, đừng phạm oai nghi.
3. Phát lòng Bồ Đề,tin sâu lý nhân quả, đọc tụng kinh Đại Thừa, khuyến tấn người tu hành.
Ba điều như thế, gọi là tịnh nghiệp.''


Tư duy:

Đúng thì có đúng về phần lý, nhưng về sự cũng cần phải hành thì mới đúng nghĩa Tịnh Nghiệp:

Tịnh Nghiệp cái nghề tài xế thì không phải chỉ là hứa suông (là chỉ học lý) mà cần phải áp dụng trong mọi hoàn cảnh có thể xẩy đến. Gọi là lý sự viên dung (Học giáo lý nhưng phải hành).

Hay nói tóm tắc. Tịnh nghiệp chính là cái lương tâm nghề nghiệp, hay Tịnh nghiệp chính là thói quen. Và cái thói quen như là bạn lái xe thấy bản tam giác vành đỏ, ý bạn cho biết là bản cấm? cần cẩn thận; khi thấy đèn đỏ hiện, phản xạ tự nhiên ''dừng xe lại''; hoặc khi có người băng ngang đường, là bạn đã bỏ ''Ga số'' mà đạp thắng ngay. Thì mới đúng là Tịnh Nghiệp.

Nếu như bạn không có những kinh nghiệm nghề nghiệp như trên thì đối trị lại là động nghiệp. (p/s. Nghĩa động nghiệp ở đây là người tài xế không có thói quen (kinh nghiệp nghề nghiệp) đối với luật sử dụng giao thông.)


Trở lại vấn đề Tịnh Nghiệp trong Phật giáo tức là người có tu sửa và tạo ra duyên nghiệp lành.

Như trong kinh Quán Vô Lượng Thọ dạy. Và trong Bát Chánh Đạo cũng có giảng: cần phải có một cái nghề chân chính nuôi thân, thì gọi đó là Chánh Mạng.

Còn Chánh nghiệp thì phải luôn luôn có ''Lý tác ý'' là làm những việc đúng với đạo lý, không làm những điều bất thiện.

Lý tác ý không phải chỉ là một lý thuyết chỉ đọc kinh như vậy và hiểu như vậy, mà bạn cần phải luôn luôn thực hành và áp dụng trong đời sống, như vậy thì mới thật sự là đúng lý của Tịnh Nghiệp vậy.

Học và thực hành Lý tác ý, phải thế nào?


Chánh ngữ


Diễn đàn Tu Viện Phật Tử, viết ngày 22-12-2014, chính đây là lời của người viết đã trên 30 năm có kinh nghiệm lái xe, và trên 13 năm hành nghề tài xế vận tải ở Châu Âu. Có thể logic này chỉ hợp với tôi, nên có những lời nói bất đồng ý kiến, xin quí vị niệm tình tha thứ bỏ qua. Vì đây là con đường của tôi đã chọn.

Xin cảm ơn quí vị Thiện tri thức, và mong được lời hướng dẫn của chư thiện hữu tri thức.
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm ?

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 5 25 Tháng 12, 2014 7:52 pm

Tịnh Nghiệp 2:

1. Có khi bạn lại nghĩ “luôn luôn chánh niệm” có nghĩa là chỉ chú ý đến bất cứ điều gì bạn đang làm trong lúc đó. Tất nhiên, đây là những gì mà bất luận một người có đủ nghiêm túc trong công việc của mình đều làm một cách bình thường. Một nghệ nhân, một hoạ sĩ, ca sĩ, văn sĩ, nhạc sĩ, tư tưởng gia, diễn thuyết gia, xạ thủ, đầu bếp, v.v… khi làm việc, lúc nào cũng phải hết sức chú ý đến những điều họ làm.
*********
Diễn đàn 1: Tác giả nói sự chánh niệm không phải chỉ là người hiểu đạo mới biết chú tâm niệm, nghĩ, nhớ đến việc...Mà nghệ nhân, họa sĩ, ca sĩ ... cũng có thể làm được.

******************************************************************************
2. Chẳng phải chỉ con người làm điều đó. Chắc chắn bạn cũng từng để ý thấy những con mèo chăm chú hoàn toàn vào con mồi của nó để làm sao bắt cho được chúng mà không đánh động con mồi do phạm một sai lầm nào. Cọp, beo, sư tử, và cá sấu rất là chú ý đến những gì chúng sắp bắt.

Có thể bạn đã từng nhìn thấy những con cò hay sếu đứng chết một chỗ hàng giờ đồng hồ để bắt một con cá. Những con chó chăn cừu hết sức chú ý đến sự di chuyển của các con cừu để khi bọn này lạc hướng chúng có thể chạy thật nhanh đến dẫn dắt bầy cừu đi lại cho đúng hướng. Tiếc thay chẳng có con mèo, con cò, hay con chó chăn cừu nào có thể đoạn trừ được lòng tham lam, dục vọng, v.v…, của chúng, hoặc tu tập được chút ít tuệ giác nào do sự chú tâm đơn thuần vào các đối tượng của chúng như vậy.
**********
Diễn đàn 2: Không những con người chỉ biết chánh niệm mà cho tới những con vật vì sự sinh tồn, chúng cũng có thể làm được như chó mèo.v.v...

**********************************************************************************
3.Cho dù lúc nào bạn cũng chú tâm đến những gì bạn đang làm cũng sẽ không diệt được tham, sân và si. Thực sự, đây chính xác là những gì bạn làm trong thiền vắng lặng hay thiền định.

Dù mỗi lúc bạn chỉ chú tâm đến một đối tượng bạn cũng không thể loại trừ được những phiền não trong tâm của bạn.

Bạn có thể tập trung tâm trên một đối tượng duy nhất trong năm mươi năm và tuy vậy phiền não trong tâm bạn vẫn còn nguyên xi không thay đổi.


Một người có thể giữ hết thảy mọi giới luật.
Người khác có thể học thuộc lòng tất cả kinh điển.
Ai đó có thể đắc định.
Hoặc một người có thể suốt cuộc đời sống độc cư.


Tất cả trong họ có thể đinh ninh rằng mình đã kinh nghiệm được sự giải thoát tối thượng khỏi mọi phiền não, điều mà không một người bình thường nào có thể đạt đến rồi. Nhưng thực sự chẳng ai trong họ có thể có được kinh nghiệm đó nếu không tiêu diệt mọi phiền não trong tâm. Do đó, ngoài tất cả những gì họ đã hành họ còn phải loại trừ hết những bất tịnh trong tâm để chứng nghiệm hạnh phúc của sự giải thoát khỏi mọi loại khổ đau.

**********
Diễn đàn 3: Dù cho bạn biết tập trung tư tưởng (chánh niệm) vào một vật gì đó; nghiêm trì giới luật, thuộc giáo lý; đắc thiền định hay sống độc cư mà không cần tìm hiểu đến ba độc (Tham, sân, si) thì cũng không được. (xem đoạn 4 dưới đây)

*******************************************************************************

4.Cái được xem là thiếu đối với việc chú tâm hoàn toàn vào một đối tượng duy nhất trong mọi lúc này là trí tuệ. Sự chú tâm hoàn toàn của bạn cần phải kết hợp với như lý tác ý.

Như lý tác ý là gì? Đó là sự tác ý hay hướng tâm có ba thiện căn đi kèm.
Ba thiện căn đó là gì? Đó là vô tham (bố thí), vô sân (tâm từ), và vô si hay trí tuệ.

Điều này có nghĩa rằng khi bạn chú tâm tới một điều gì bạn phải luôn luôn cố gắng chú tâm không có tham, sân, si, mà với tư duy về bố thí, từ ái và trí tuệ.

Ba tư duy này gọi là ba thiện căn; còn tham, sân, và si là ba bất thiện căn. Đừng để cho tâm bạn bị tác động bởi các bất thiện căn này khi bạn chú tâm vào một việc gì. Hãy để cho tư duy vô tham, tâm từ và trí tuệ ngự trị tâm bạn trong lúc chú tâm vào bất cứ một điều gì.


Khi bạn chú tâm vào việc rửa nồi niêu soong chảo, có thể bạn không cần phải có chút tâm từ, lòng quảng đại hay trí tuệ nào đối với chúng.
Bạn tu tập chánh niệm không phải cho nồi niêu soong chảo, mà cho các hữu tình chúng sinh.

Bạn phải chú tâm đến bất kỳ ý nghĩ nào liên quan đến chính bạn, hoặc đến một chúng sinh nào đó. Có sự quán niệm trong lúc mặc áo quần, trong lúc ăn uống, trong lúc nói chuyện với người khác, trong lúc nghe tiếng, trong lúc thấy một vật, trong lúc đi đứng hay lái xe.


Khi bạn chú tâm trọn vẹn với như lý tác ý hoặc với sự quán niệm như vậy, tham, sân, si của bạn sẽ mất dần đi, bởi vì trong như lý tác ý vô tham, từ ái, và trí tuệ hoạt động.

Những ý nghĩ quảng đại, từ ái và trí tuệ có năng lực làm giảm thiểu tham, sân, và si trong lúc bạn dự phần vào bất kỳ hoạt động nào. Khi chú tâm vào điều gì, không có như lý tác ý hay khéo suy xét, có thể bạn sẽ làm tăng trưởng tham, sân, si một cách không chủ định.

Chẳng hạn khi bạn nhìn một vật. Vật đó có thể là một vật hấp dẫn, đẹp đẽ hoặc vừa mắt bạn, hay nó cũng có thể là một vật không hấp dẫn, khó ưa. Vào lúc đó nếu bạn không như lý tác ý, cuối cùng bạn có thể nuôi dưỡng tham hoặc sân với đối tượng hay có thể bạn có những ý niệm hoàn toàn lầm lẫn về đối tượng.

Bạn có thể nghĩ rằng vật ấy hay đối tượng ấy là thường thay vì nhận ra nó là vô thường, lạc thay vì khổ, hoặc hữu ngã thay vì vô ngã.
(còn tiếp...)

Pháp Hành Minh Sát Thực Tiễn
Tác giả: Mahasi Sayadaw
Dịch giả: Pháp Thông

************
Diễn đàn 4: Lý tác ý nghĩa là lý thuyết, giáo lý kinh điển Phật học, không những chỉ đọc suông cho biết chuyện phải trái, thị phi mà phải tác động theo nghĩa của kinh. Kinh sách là vật vô tri không tác dụng đến con người, chỉ con người (Ý trí) mới tác dụng, nên gọi là tác ý.

Dùng ý đúng, thì lời thối ra đúng và việc làm đúng thì mới thật đúng nghĩa là lý tác ý.

Ngoài ra chúng ta học kinh, chỉ là học trên con chữ, văn tự của người xưa, còn tác ý là ở nơi hiện tại thì còn phải chiếu theo khế lý, khế cơ, phúc đức của hành giả khác nhau như về Chánh báo và y báo. Tóm lại là tùy duyên thì sự ''Lý tác ý'' mới có kết quả tốt đẹp.
Nghĩa là chúng ta: không chỉ thấy ngón tay chỉ mặt trăng thôi (trong kinh điển) mà chúng ta cần phải quán chiếu chánh niệm, tinh tấn, và tỉnh giác tìm cho ra được ánh trăng thật...

***********
Diễn đàn:

Trong bài này đã đi sâu vào thực thể, nên người viết phải theo quán sát từ đoạn, làm cho rõ nghĩa.

Diễn đàn Tu Viện Phật Tử, viết ngày 25-12-2014

*********
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm ?

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 5 25 Tháng 12, 2014 8:39 pm

Tịnh Nghiệp 3:

5. Ở đây có lẽ bạn sẽ hỏi làm thế nào những ý nghĩ hào phóng, rộng rãi của bạn lại có thể loại trừ được những ý nghĩ đầy tham lam muốn dính mắc vào đối tượng hay chấp thủ vào nó như vậy.

Khi bạn nhận thức đối tượng với tham ái, tâm bạn sẽ dính mắc vào nó chứ không mở rộng cho bất kỳ một ý nghĩ buông bỏ tham ra được.

Bạn không muốn rời mắt khỏi đối tượng. Thực sự, vào lúc đó tâm bạn tạm thời bị mù quáng không thấy bất kỳ một ý tưởng hào phóng nào cả.

Cho dù bạn có muốn buông bỏ sự dính mắc vào nó thì bạn làm thế cũng chỉ với sự miễn cưỡng hay bất đắc dĩ lắm mà thôi.


Bạn có thể cảm thấy rằng mình thật hào phóng. Nhưng sự hào phóng ấy chỉ là để hoàn thành tham vọng của bạn, chẳng hạn như được lại một cái gì, hay được mọi người công nhận, hay trở nên nổi tiếng nhờ hành động hào phóng đó. Tham có chất keo dính cực mạnh trong nó.

Ngay cái tiếp xúc ban đầu với đối tượng khả ái tâm đã dính cứng vào nó. Buông bỏ đối tượng ấy đau chẳng khác nào như cắt đứt chân tay hay cắt đứt thịt da của thân bạn, vì thế mà bạn không thể buông bỏ đối tượng đó khỏi tâm.


Đây là chỗ bạn thực sự cần đến như lý tác ý.
Đây là chỗ bạn phải học cách thấy ra tính chất vô thường, bất toại nguyện (khổ) và vô ngã trong đối tượng bạn đang nhìn.


Như lý tác ý của bạn chỉ ra cho thấy chẳng có đối tượng nào bạn nhận thức, chẳng có cảm thọ hay cảm xúc nào liên quan tới đối tượng ấy giữ nguyên được như vậy dù chỉ trong hai sát-na liên tiếp.

Bạn sẽ không có cái cảm giác ấy nữa sau đó. Bạn thay đổi, đối tượng bạn nhận thức cũng thay đổi.


Với như lý tác ý bạn sẽ thấy rằng mọi thứ đều vô thường. Tri kiến hiểu biết về vô thường này cho phép bạn buông bỏ cảm giác bực bội của mình ra. Khi bạn, với trí tuệ, thấy ra những gì bất toại nguyện đều vô thường, thì bạn thấy được sự liên hệ giữa bất toại nguyện và tham.

Khi bạn dính mắc vào một đối tượng vô thường bạn sẽ thất vọng với sự thay đổi của đối tượng mà bạn đã quá dính mắc vào đó.

Khi bạn có như lý tác ý bạn sẽ thấy rằng cái gì vốn vô thường và bất toại nguyện đều không có tự ngã.


Tới đây bạn có thể nghĩ “Chà! bởi lẽ đối tượng này sẽ thay đổi, ta phải nhanh chóng và khéo léo tận dụng đối tượng này ngay bây giờ và hưởng thụ nó nhanh chừng nào tốt chừng ấy trước khi nó biến mất. Ngày mai nó sẽ không còn nữa”.

Ở đây bạn phải nhớ gấp thì sót. Nếu bạn đưa ra một quyết định vội vàng và làm một cách ngu ngốc, dại dột, về sau bạn sẽ hối tiếc.


Chẳng hạn, có khi bạn bị cuốn hút vào một người và vội theo cô ta hay anh ta mà không tìm hiểu kỹ về họ, và rồi sau đó bạn sẽ phát hiện ra rất nhiều khuyết điểm nơi con người ấy.

Trong một quyết định vội vã như vậy thường không có sự chú niệm. Bạn không thể đánh thắng vô thường và bạn cũng không thể chặn đứng nó bằng bất kỳ một nỗ lực điên rồ nào.


Khi (chánh) niệm của bạn đã được khéo tu tập, lúc đó ngay cả khi vội gấp bạn cũng đưa ra được quyết định đúng đắn.


Điều duy nhất được xem là sáng suốt khi lao vào chiến đấu với vô thường là biết lùi lại và kiểm tra xem tâm mình có thực hiện quyết định ấy với như lý tác ý hay không.


Khi bạn có chánh niệm bạn sẽ biết cách làm thế nào để tận dụng khoảnh khắc hiện tại sao cho bạn sẽ không cảm thấy hối tiếc về sau.

Bất kỳ một quyết định nào bạn thực hiện với chánh niệm sẽ làm cho bạn hạnh phúc và bình yên và không bao giờ khiến bạn phải hối tiếc về sau.


Luôn luôn nhớ rằng chánh niệm là trạng thái tâm tràn đầy quảng đại (vô tham), từ ái (vô sân), và trí tuệ cùng với bi, hỷ và xả.

Bất cứ lúc nào bạn chú tâm tới một điều gì bạn phải tự hỏi xem tâm bạn có đầy đủ những yếu tố này không. Nếu không, có nghĩa là bạn không có chánh niệm.


Khi bạn có sự rộng lượng hay vô tham trong tâm bạn sẽ buông bỏ được bất kỳ cảnh sắc, âm thanh, mùi, vị, sự xúc chạm hoặc ý tưởng hấp dẫn nào không một chút do dự.



Tất nhiên bạn vẫn phải nhìn nhận chúng là hấp dẫn trong nghĩa quy ước. Biết rằng chính do sự hấp dẫn của những trần cảnh ấy mà người ta bị dính mắc vào chúng, bị hệ lụy vào chúng.

Họ càng vướng mắc vào chúng sâu dày chừng nào thì khổ đau của họ càng dày sâu chừng ấy. Khi bạn có từ ái trong tâm bạn sẽ không cố gắng cự tuyệt hay xua đuổi bất kỳ một cảnh sắc, âm thanh, mùi, vị, xúc chạm và ý nghĩ nào nếu chúng có không đáng ưa, không hấp dẫn.


Một cách chánh niệm bạn nhận thức chúng với tư duy về vô thường. Khi một cảnh sắc, âm thanh, mùi, vị, sự xúc chạm, hoặc ý nghĩ nào có vẻ đồng nhất với tự ngã, hãy nhìn vào nó như một khái niệm không thực đã ăn sâu vào tâm trí bạn do nhân duyên qua nhiều đời nhiều kiếp quan niệm sai lầm và nhìn vào nó với trí tuệ.


Chánh niệm không phải là sự thận trọng.
Nó cũng không phải là sự khôn lanh.

Bất cứ người nào cũng có thể thận trọng và khôn lanh được cả. Một người đi trên một sợi dây cáp cao cách mặt đất gần trăm mét tất phải thận trọng. Cứ nhớ những vận động viên thể dục đã lập được đủ mọi loại kỳ tích về thăng bằng xem. Vô số những con người liều lĩnh đã trèo lên những ngọn núi dốc đứng, nhảy qua những gềnh đá, những nơi trơn trợt, những con sông, v.v…, phải rất thận trọng.

Nhiều tên trộm rất khôn lanh và mưu trí hơn cả cảnh sát. Những người buôn bán ma tuý, những tay trộm cướp nhà băng, những kẻ tội phạm giết người rất là khôn lanh, ma mãnh. Nhưng chẳng có ai trong họ có thể được xem là có chánh niệm.


Chánh niệm là trạng thái tâm tự phản tỉnh trên chính nó không để bị vướng vào tham, sân, và si, những gốc bất thiện gây khổ đau cho bản thân, cho người khác và cho cả hai.



Khi chúng ta khuyên người ta đừng nuôi dưỡng oán giận có người sẽ hỏi lại chúng ta làm thế nào bạn có thể sống mà không từng oán giận?

Đây là phép lạ của sự chánh niệm. Khi bạn thực hành chánh niệm bạn có thể biết cách làm những điều khó khăn nhất một cách dễ dàng.

Không để cho mình bị tức giận, tham đắm, hay lầm lẫn (si mê) là việc rất khó. Do thường xuyên tu tập chánh niệm bạn biết cách sống không oán giận, tham lam, hay si mê lầm lẫn.

Hơn nữa sống chánh niệm khó hơn là sống dễ duôi thất niệm, và bạn biết cách làm cái điều khó khăn ấy dễ dàng hơn là làm điều dễ. Vì lý do đó Đức Phật nói:


“Đối với người tốt, làm điều thiện là dễ;
Đối với người xấu, làm điều ác là dễ;
Điều thiện thật khó làm với người xấu,
Điều ác với bậc Thánh còn khó hơn.”
(Ud.84)

Và:

“Cái mà lúc ban đầu khó khăn nhất sẽ trở nên dễ do thường xuyên thực hành” (Ud.61).
Pháp Hành Minh Sát Thực Tiễn
Tác giả: Mahasi Sayadaw
Dịch giả: Pháp Thông

************
Diễn đàn 5:

Nếu bạn chưa từng thực hiện vô tham, vô sân và vô si thì bạn hãy nên cố gắng đọc lại một lần nữa và đánh dấu màu đỏ thận trọng lưu tâm đến câu tác giả ý nói gì, màu xanh cần phải thử hay huân tập và tô đậm câu chữ, đoạn tức là câu bạn để có thể đọc lại nhiều lần hơn.
Thế mới biết rằng lời kinh, ý tổ không phải đọc xong là mọi người thực hành điều giống nhau, xin thưa, sự thật không ai giống nhau cả về cách hiểu và thực hành.

Điều duy nhất trong bài này là làm sau bạn hàng phục tâm, và đừng vội vã quyết đoán rằng mình đã hàng phục được sắc thanh hương vị xúc pháp; hoặc ngũ dục ngoại giới. Chưa chắc vì có thể còn dính mắc trong một thế giới ngủ ngầm (tìm thức) ở nơi bạn.

Nếu biết là mình có chắc hay không thì ví dụ trong giấc mộng, có ai đó chỉ cách bạn làm giàu bằng dã tâm hoặc sống nghèo khó bằng thật tâm thì bạn sẽ chọn con đường nào.
Nếu con ruột và con người khác đánh nhau bạn sẽ bênh vực lẽ phải hay bênh con bạn. Những giấc mộng bạn nói không thể làm chủ, thì có nghĩa rằng tâm bạn chưa đủ đạo lực chống đối lại ba độc.
Thì bạn phải làm sao! Câu hỏi này cũng chính là bạn đã học theo gương Đức Phật và phải làm gì, nếu bạn tìm con đường giải thoát chính mình.

***********
Diễn đàn:

Trong bài này đã đi sâu vào thực thể, nên người viết phải theo quán sát từ đoạn, làm cho rõ nghĩa.

Diễn đàn Tu Viện Phật Tử, viết ngày 25-12-2014

*********
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm ?

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 3 06 Tháng 1, 2015 4:30 pm

Riêng niệm là cần thiết cho mọi trường hợp, bởi vì niệm bảo vệ tâm khỏi dao động do tín, tấn hoặc tuệ thái quá, và (bảo vệ tâm) khỏi lười biếng do định thái quá. Niệm quân bình tín với tuệ, định với tấn, và định với tuệ.


Do đó, niệm luôn luôn cần thiết như muối cần cho các món canh, và như Tể Tướng đối với các công việc của đức Vua. Chính vì thế các bản chú giải cổ xưa dẫn lời đức Thế Tôn nói:

"Niệm luôn luôn cần thiết cho bất kỳ đề mục thiền nào. Tại sao? Vì nó là nơi nương tựa và bảo vệ cho tâm thiền.
Niệm là nơi nương tựa vì nó giúp tâm đạt đến các trạng thái đặc biệt và cao hơn chưa từng được đạt đến và biết đến trước đây.
Không có niệm, tâm không có khả năng đạt đến các trạng thái đặc biệt và kỳ diệu được. Niệm bảo vệ tâm, và giữ gìn đối tượng thiền không bị lạc mất.

Đó là lý do vì sao đối với một hành giả đang phân biệt nó với minh sát trí, niệm xuất hiện như cái bảo vệ cho đối tượng thiền, cũng như cho tâm của người hành thiền. Không có niệm, họ không thể nâng tâm lên hoặc chế ngự tâm được, đó là lý do vì sao đức Phật nói niệm là cần thiết trong mọi trường hợp.

Hình ảnhBiết Và Thấy
Tác giả: Pa - Auk Sayadaw Dịch giả: Pháp Thông
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Tư duy: Pháp hành Chánh Niệm ?

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 4 08 Tháng 4, 2015 7:50 am

Doanh nhân tìm về các khóa học chánh niệm

Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland


Quay về Tổng quan về Nam Tông Phật Giáo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách

cron