Bạn đang xem trang 1 / 1 trang

Tôi muốn học giữ Chánh Niệm thì phải thế nào?

Gửi bàiĐã gửi: Thứ 2 10 Tháng 3, 2014 7:33 pm
gửi bởi Bất Nhị
Chào các bạn, chào quí vị đồng tu.

Hiện mình đang gặp trở ngại trong việc học đạo, tu đời. Đó là cái bệnh hay quên, hoặc là lảng trí ?

Khi tôi đang làm một việc gì đó, ví dụ 5 hay 7 trách nhiệm thì khi đang làm bị quên lãng đi 1 hoặc là 2 việc bị bỏ xót không làm.
(Ví dụ như trường hợp một tài xế lái xe từ điểm A đến B. Phải chạy qua nhiều đèn đường, qua ngã tư, rồi đến điểm B dừng lại... Tắc máy, rút chìa khóa xe... Lên hàng, xuống hàng. Ít nhất từ 15 tới 20 động tác. Nhưng tôi thì rất thiếu Chánh Niệm thường là quên 1 dài thứ hoặc tôi không hề nhớ dài động tác nhỏ như vậy. Xin hỏi đây là bệnh gì?)

Về Đạo, thì tôi không mơ phải tu tới thành Phật, Bồ Tát... Hay cầu cho được vãng sanh, mà chỉ cầu sao giữ Chánh niệm trong mọi trường hợp. Cũng như sáng suốt trong mọi hành động của cuộc sống. Như vậy là quá đủ đối với tôi rồi.

Như vậy đó, các bạn có biết phương pháp nào để tôi có thể tu tập và giữ Chánh niệm như trên vừa kể, xin đa tạ.

Re: Tôi muốn học giữ Chánh Niệm thì phải thế nào?

Gửi bàiĐã gửi: Thứ 5 13 Tháng 3, 2014 2:49 pm
gửi bởi JinLong
Giữ Chánh Định là sự nắm bắt, biết được đúng hành vi đang làm trong đời sống, biết rõ cảm thọ ngay lúc hiện tại, biết rõ Pháp (đối tượng cho tâm nhận biết) đang hiện diện. Chúng ta không có tư tưởng đến thời gian trong quá khứ, không có tư tưởng đến việc sắp đến. Chỉ biết ngay ở hiện tại ta đang làm gì.

Khi tâm chúng ta xao động, luôn hướng về những điều trong quá khứ đã có hay những điều sắp đến trong tương lai > là do tâm tham muốn đến những điều đó.

Trừ diệt Tham (gốc) > Mau Định

Còn bệnh lãng quên, hay sự nắm bắt không hết vấn đề > Là do sự Thiếu Tập Trung khi đang cần nắm bắt vấn đề đó. Hoặc có lẽ do tâm Tham chỉ hướng đến điều yêu thích, và việc cần Trú tâm đó ta không có sự ưa thích. Dần làm cho tâm ta sao lãng hay mắc bệnh thiếu tập trung nhiều hơn.

Con đường duy nhất để và đạt được nhiều lợi ích nhất có lẽ là Thiến Định.

Chú nên thực tập môn Thiền Định hay cố gắng nắm bắt điều đang làm ngay hiện tại (bỏ quá khứ, bỏ cả tương lai).

:D :D

Chúc Chú khỏe


Re: Tôi muốn học giữ Chánh Niệm thì phải thế nào?

Gửi bàiĐã gửi: Thứ 5 13 Tháng 3, 2014 2:55 pm
gửi bởi JinLong
Có bài Kinh do Đức Phật giảng

Người biết sống một mình là người biết an trú trong chánh niệm. Người đó ý thức được những gì đang xảy ra trong giây phút hiện tại, trong cơ thể, trong cảm giác, trong tư tưởng hay ở trước mặt. Người đó biết nhận thức sự sống trong giờ phút hiện tại, không tìm về quá khứ, không tưởng tới tương lai. Vì quá khứ thì không còn, tương lai thì chưa tới. Sự sống chỉ có mặt trong giờ phút hiện tại.

Này các thầy, thế nào là tìm về quá khứ ? Tìm về quá khứ là nghĩ rằng trong quá khứ hình thể ta từng như thế đó, cảm thọ ta từng như thế đó, địa vị ta từng như thế đó, hạnh phúc ta từng như thế đó, đau khổ ta từng như thế đó ... Phát khởi lên những suy tư như thế và tâm bị ràng buộc bởi những vui buồn thuộc về quá khứ. Ðó là tìm về quá khứ.

Này các thầy, thế nào là tưởng tới tương lai ? Tưởng tới tương lai là nghĩ rằng trong tương lai hình thể ta sẽ như thế đó, cảm thọ ta sẽ như thế đó, hạnh phúc ta sẽ như thế đó, đau khổ ta sẽ như thế đó ... Phát khởi lên những suy tư như thế và tâm bị ràng buộc bởi những mơ ước hoặc lo sợ về tương lai. Ðó là tưởng tới tương lai.

Này các thầy, sống trong thực tại là sống tỉnh thức trong chánh niệm. Sống trong thực tại không có nghĩa là sống buông lung theo những khoái lạc hoặc sầu khổ trong hiện tại. Bởi vì sống buông lung theo những khoái lạc hoặc sầu khổ trong hiện tại cũng là quên thực tại.

Này các thầy, người biết sống một mình là người biết an trú trong chánh niệm, dù người ấy đang ở giữa đám đông. Người ngồi trong rừng sâu mà không giữ được chánh niệm, để cho những con ma quá khứ và tương lai lôi cuốn và ám ảnh thì người ấy vẫn không phải là người biết sống một mình.

"Ðừng tìm về quá khứ,
"Ðừng tưởng tới tương lai.
" Quá khứ đã không còn,
"Tương lai thì chưa tới.
"Hãy quán sát sự sống
"Trong giờ phút hiện tại.
"Kẻ thức giả an trú
"Vững chải và thảnh thơi.
"Phải tinh tấn hôm nay
"Kẻo ngày mai không kịp.
"Cái chết đến bất ngờ
"Không thể nào mặc cả.
"Người nào biết an trú
"Ðêm ngày trong chánh niệm,
"Thì Như Lai gọi là
"Người Biết Sống Một Mình.

Re: Tôi muốn học giữ Chánh Niệm thì phải thế nào?

Gửi bàiĐã gửi: Thứ 6 14 Tháng 3, 2014 5:33 pm
gửi bởi Bất Nhị
JinLong đã viết:Giữ Chánh Định là sự nắm bắt, biết được đúng hành vi đang làm trong đời sống, biết rõ cảm thọ ngay lúc hiện tại, biết rõ Pháp (đối tượng cho tâm nhận biết) đang hiện diện. Chúng ta không có tư tưởng đến thời gian trong quá khứ, không có tư tưởng đến việc sắp đến. Chỉ biết ngay ở hiện tại ta đang làm gì.

Khi tâm chúng ta xao động, luôn hướng về những điều trong quá khứ đã có hay những điều sắp đến trong tương lai > là do tâm tham muốn đến những điều đó.

Trừ diệt Tham (gốc) > Mau Định

Còn bệnh lãng quên, hay sự nắm bắt không hết vấn đề > Là do sự Thiếu Tập Trung khi đang cần nắm bắt vấn đề đó. Hoặc có lẽ do tâm Tham chỉ hướng đến điều yêu thích, và việc cần Trú tâm đó ta không có sự ưa thích. Dần làm cho tâm ta sao lãng hay mắc bệnh thiếu tập trung nhiều hơn.

Con đường duy nhất để và đạt được nhiều lợi ích nhất có lẽ là Thiến Định.

Chú nên thực tập môn Thiền Định hay cố gắng nắm bắt điều đang làm ngay hiện tại (bỏ quá khứ, bỏ cả tương lai).

:D :D

Chúc Chú khỏe


Thật tình, cháu đã nghĩ giống như lối suy nghĩ của chú đã viết ra ở đường link http://diendan.daitangkinhvietnam.org/viewtopic.php?f=41&t=10435#p87569 này. Đúng vậy muốn có được Chánh Niệm cần phải hội đủ Giới định và Huệ.
Thiền định muốn được định trước cũng cần giữ giới tu huệ (học kinh thực hành đúng trạch pháp.)
Và cũng từ Định mới Phát Huệ.
Theo chú suy tư cái phát huệ là Chánh Niệm.

Riêng trích dẫn bài kinh này của cháu ở đâu, chú thấy rất hay và rất chuyển giải trình về Chánh Niệm.

**********
Hy vọng Cháu chia sẽ thêm các chủ đề khác. Hiện chú đang quay trở lại ''12 Nhân duyên'' tìm thêm chia khóa nào cần phải thực hành trong Tứ Niệm Xứ đây,

Về Pháp Niệm Xứ thì chú chỉ học thuộc lòng chứ chưa áp dụng vào bản thân. Nên rất cần sự giúp đở của mọi người. Nhất là cháu đã hiểu rất sâu về lý nhân duyên.

Hãy hồi âm cho chú. Thank. TN

Re: Tôi muốn học giữ Chánh Niệm thì phải thế nào?

Gửi bàiĐã gửi: Thứ 7 15 Tháng 3, 2014 8:59 am
gửi bởi Bất Nhị
Năng lực của chánh niệm

THỰC TẬP TRON ĐƠI SỐNG HÀNG NGÀY
Trong thế giới bận rộn, phức tạp và nhiễu nhương này, chúng ta cần đi những bước thực tiễn như thế nào để rèn luyện đầu óc mình?

Bước đầu tiên lả thực tiễn một sự thực tập thiền đều đặn hàng ngày. Điều này đòi hỏi kỷ luật. Việc sắp xếp thời gian mỗi ngày để thực tập không phải luôn luôn dễ dàng vì nhiều việc khác thúc bách chúng ta.

Nhưng sự rèn luyện nào cũng vậy, muốn có kết quả thì phải tập luyện đều đặn.Tất nhiên không phải lần nào ngồi chúng ta cũng đều tập trung tâm trí được. Đôi khi chúng ta cảm thấy chán ngán và không yên. Những lúc thăng trầm là chuyện bình thường.

Nhưng điều quan trọng là chúng ta kiên trì và thực hành đều đặn, chứ không phải là chúng ta cảm thấy như thế nào mỗi thời thiền tập. Pablo Casals, nghệ sĩ hồ cầm nổi tiếng thế giới,nay đã 93 tuổi vẫn thực tập 3 tiếng mỗi ngày. Khi được hỏi tại sao ở tuồi này ông vẫn còn thực tập, ông đáp: “tôi mới bắt đầu thấy khá hơn một chút”.

II.
Việc thực tập chỉ được thực hiện với sự nỗ lực của bạn. Không ai có thể làm thay cho mình. Có nhiều phương pháp và truyền thống, và bạn có thể chon lựa cách nào thích hợp cho mình. Nhưng chỉ với sự đều đặn thì sự chuyển hóa mới diễn ra; nếu không làm thì chúng ta sẽ cứ mãi hành động theo nếp suy nghĩ bị điều kiện hóa.
Bước kế tiếp là giữ cho mình chánh niệm và tỉnh giác về thân thể mình suốt ngày. Hàng ngày khi đi vào công việc, chúng ta thường bị lạc vào những ý nghĩ về quá khứ hay tương lai, và đánh mất ý thức về thân thể của chúng ta.

Một sự nhắc nhở đơn giản về việc đi lạc vào trong dòng tư tưởng là cảm giác vội vã. Vội vã là cảm giác nào tới phá trước. Đầu óc chúng ta luôn phóng tới trước, hướng về những gì chúng ta muốn làm chứ không nằm yên trong thân thể để ý thức mình đang ở đâu.

Hãy học cách nhận diện cảm giác vội vã này- nó không liên quan gì đến chúng ta đi chậm hay nhanh. Chúng ta có thể có cảm giác vội vã khi đang đi chậm, và khi đang đi nhanh chúng ta vẫn có thể để tâm đến thân thể của mình. Đi như thế nào thì chúng ta vẫn có thể không có mặt trong thân. Nếu làm được thì bạn hãy để ý xem tư tưởng hay tình cảm nào đang thu hút sự chú ý của mình. Rồi, hãy ngừng lại và chú ý vào thân thể của mình, hãy cảm nhận bàn chân đang ở trên mặt đất, và cảm nhận được bước đi kế tiếp của mình.

III.
Đức Phật đã nói một câu rất dứt khoát về sự thực tập này “Chánh niệm về thân thể dẫn đến Niết Bàn”. Đây không phải la một sự thực tập hời hợt. Chánh niệm về thân thể giữ cho chúng ta có mặt – và vì thế biết được những gì đang xảy ra, khó nhớ để thực tập, nhưng thực tập thi không khó. Tất cả nằm trong sự thực tập: đo là họa thiền đều đặn và luôn chánh niệm về thân thể.

Để phát triển chánh niệm và định lực sâu,có mặt với thân thể của mình, và có một mối liên hệ khéo léo với các ý nghĩ và tình cảm của mình, chúng ta không những cần thiền tọa mỗi ngày mà còn phải dành thời gian tham dự khóa tu nhập thất.

Thỉnh thoảng chúng ta nên dẹp bớt công việc, để dành thời gian cho việc thực tập miên mật hơn.Thời gian nhập thất không phải là một sự xa xỉ. Nếu chúng ta thành thật và quyết tâm mạnh mẽ để tỉnh thức, để có tự do – để hướng đến cái gì mà mình xem là có giá trị cao nhất – thì thực hiện một khóa tu nhập thất là phần thiết yếu.

IV.
Chúng ta nên tạo một nhịp điệu cho cuộc sống của mình, thiết lập một sự cân bằng giữa thời gian dành cho hoạt động bên ngoài liên hệ với thế giới, và thời gian hướng vào bên trong. Nhà thơ vĩ đại Rumi của Sufi đã từng lưu ý: “Chỉ ở trong phòng một mình một lúc thôi cũng có giá trị hơn bất cứ điều gì mà người khác cho bạn”.
Thoạt đầu thời gian quay vào trong có thể là một ngày, một dịp cuối tuần, hay một tuần. Ở trung tâm thiền của chúng tôi, các bạn có thể đến ở lại nhập thất mỗi năm 3 tháng, và ở Forest Refuge mới, các bạn có thể ở lại suốt năm.

Chúng ta có thể làm bất cứ cái gì mình thấy thích hợp và có thể làm để tìm được nhịp điệu cân bằng giữa đời sống trong thế giới bên ngoài và sự yên tĩnh trong nội tâm. Bằng cách này chúng ta mới phát triển được sự tập trung và chánh niệm ở các tầng lớp ngày càng sâu sắc hơn, mà nó sẽ làm cho chúng ta đời sống trong đời với lòng từ bi và lân mẫn hơn.
****************************
Diễn đàn luận:

Theo tôi quan sát và đọc qua... thì đây là một bài giảng rất thực tiển nếu ai thích và cần tìm đến Chánh Niệm Thiền. Những màu chữ là những cái mà tôi sẽ đi sâu vào vấn đề này, hầu đem lại lợi lạc cho mình và cho mọi người muốn tìm hiểu giống tôi.

Bạn bình luận trước đi nhé, rồi chúng ta sẽ tham khảo lại sau. Chúc bạn nhiều thành công. CP.

Re: Tôi muốn học giữ Chánh Niệm thì phải thế nào?

Gửi bàiĐã gửi: Thứ 2 17 Tháng 3, 2014 2:28 pm
gửi bởi JinLong
Bài Kinh trên là Kinh Ðại Ca-chiên-diên Nhất dạ hiền giả (Trung Bộ Kinh). Chú vào tìm bài gốc đọc xem.

Theo chú suy tư cái phát huệ là Chánh Niệm.


Trong cái đường link Chú đã dẫn đấy. Trong đó có người đã trả đúng rồi đấy. Thực ra Chánh Định và Chánh Niệm nó khác nhau.

Từ Định > sinh ra Tuệ. Là loại Trí Tuệ không phải do thu gặt qua kiến thức.

Chánh Niệm nơi đây chỉ rằng là sự quán sát, sự chú tâm đúng đắng vào các Pháp. Có nghĩa là phải nhìn thấy thực tướng của đời sống là Khổ - Vô Thường - Vô Ngã. Sự quán niệm đúng đắng bản thể của các Pháp.

Chánh Niệm là một chi trong Bát Chánh Đạo. Và Bát Chánh Đạo = Giới - Định - Tuệ

Về Pháp Niệm Xứ thì chú chỉ học thuộc lòng chứ chưa áp dụng vào bản thân.


Bài Kinh Tứ Niệm Xứ. Hình như Đức Phật đã giảng dạy trong Trung Bộ Kinh rồi. Là quán Thân - Thọ - Tâm - Pháp.

Con nghĩ Tứ Niệm Xứ này là chúng ta phải gắng thực tập ngay trong đời sống, không cần phải có thời gian. Giống như đang làm việc, Ta quán niệm đúng cái ta đang làm, đang diễn ra thì gọi đó là Quán Thân. Hay đôi lúc nào đó trong cuộc sống chúng ta Quán Cảm Thọ ta đang đó. Chính cái Quán này hướng tâm ta đến sự không ô nhiễm, thanh tịnh ấy....

Mỗi giây phút đời sống của chúng ta cũng là một nét vẽ cho số phận tương lai của ta. Vì thế bài Kinh Niệm Xứ này dường như được xem là bài Kinh quan trọng nhất trong Tam Tạng Kinh Điển.

Về Lý Nhân Duyên.

Thì chỉ dễ hiểu. Tất cả đều do duyên mà sinh, vì thế cũng do duyên mà diệt

Vô Minh > Hành > Thức > Danh Sắc > Lục Căn > Xúc > Thọ > Ái > Thủ > Hữu > Sanh > Lão Tử. Đây là mười hai nhân duyên của dòng đời. Và là dòng chảy bất tận của luân hồi.

Thân Chú