Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


Nhân Sinh Quan: Ý nghĩa bố thí, từ thiện.

Nơi trao đổi về những chuyện thường nhật, tai nghe mắt thấy ở cuộc sống quanh ta.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị, TUỆ LÂM, samhoi, Phattutaigia

Nhân Sinh Quan: Ý nghĩa bố thí, từ thiện.

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 6 19 Tháng 12, 2014 2:57 pm

Đêm Giáng sinh diệu kỳ cho các em bé nghèo tại TP HCM

Truyện kể về cô bé nghèo phải đi bán diêm trong mùa đông giá rét và từ giã cõi đời vào đêm Chúa giáng sinh, sẽ được tái hiện trong chương trình "Giáng sinh diệu kỳ" do UNESCO Việt Nam tổ chức tại TP HCM ngày 20/12.

Hình ảnh

"Cô bé bán diêm" là truyện của tác giả Hans Christian Andersen, kể về một cô bé nghèo khổ đêm đêm lê bước đi bán từng hộp diêm trong cái lạnh buốt giá, cuối cùng chết vì đói và rét.


Đại diện ban tổ chức chương trình, bà Võ Tường Vân Thủy cho biết, Giáng sinh là dịp để mọi người quây quần bên gia đình, bạn bè cùng nhau vui đùa trong an lành ấm áp. Đặc biệt những đứa trẻ luôn háo hức mong đến thời khắc nửa đêm để được ông già Noel cưỡi tuần lộc đến thăm và tặng đúng món quà mà chúng mơ ước.


Tuy nhiên không phải đứa trẻ nào cũng có một gia đình đoàn tụ để được yêu thương. Đó là những cô cậu bé mồ côi không nơi nương tựa luôn khao khát nhận món quà nhỏ từ chiếc túi của ông già Noel và được cha mẹ ở bên vỗ về sưởi ấm. Đối với các em, hạnh phúc đó thật xa vời tựa như giấc mơ của cô bé bán diêm trong truyện kể Andersen.


"Với niềm thương cảm sâu sắc đến hoàn cảnh thiếu thốn mọi mặt của những đứa trẻ mồ côi tại các mái ấm tình thương, Đêm Giáng sinh diệu kỳ (Enchanted Christmas) mang đến cho các em
tình cảm vui vẻ, ấm áp hơn", bà Vân Thủy chia sẻ.


Chương trình diễn ra từ 18 đến 21h30 ngày 20/12 tại Trung tâm văn hóa quận Hóc Môn
số 48/3 Bà Triệu, thị trấn Hóc Môn, TP HCM.

Các em tham gia lễ hội hóa trang, chợ Giáng sinh với những món đồ handmade và các món ăn do chính các em thực hiện. Khách tham quan có thể giúp các em bằng cách mua sản phẩm hoặc ủng hộ tiền đến chương trình.
Thi Trân
***************************************************************************

Sơ lược: Chương trình "Giáng sinh diệu kỳ" do UNESCO Việt Nam tổ chức tại TP HCM ngày 20/12/2014 cho các trẻ em nghèo.
Chương trình diễn ra từ 18 đến 21h30 ngày 20/12 tại Trung tâm văn hóa quận Hóc Môn
số 48/3 Bà Triệu, thị trấn Hóc Môn, TP HCM.

Các em tham gia lễ hội hóa trang, chợ Giáng sinh với những món đồ handmade và các món ăn do chính các em thực hiện. Khách tham quan có thể giúp các em bằng cách mua sản phẩm hoặc ủng hộ tiền đến chương trình. Đại diện ban tổ chức chương trình, bà Võ Tường Vân Thủy cho biết..


Mục đích tạo niềm vui mới và có cơ hội bán những món đồ cũ...

Hy vọng những tổ chức từ thiện này, hàng năm vì cô nhi, nghèo khó mà tổ chức. Thì mới thật là ý nghĩa.

Logic: Còn hiện tại thì đây vẫn là cơ hội làm giàu cho các thương gia, hơi khó nói. Như quà dành cho các em ở đâu? Giá trị của món quà? Và nếu là cô nhi thì làm sao có những món đồ handmade? Còn những cái chưa hợp với tính chất từ thiện nhiều lắm.

Diễn đàn Tu Viện Phật Tử, ngày 20-12-2014
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Nhân Sinh Quan: Ý nghĩa bố thí, từ thiện.

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 7 27 Tháng 12, 2014 2:41 pm

Đừng cấm sự tử tế!

Cập nhật lúc: 07:04 27/12/2014 (GMT+7)

(Kiến Thức) - Theo TS Khuất Thu Hồng, khi sự tử tế trong xã hội đã ngày càng hiếm thì không nên kêu gọi người dân

không cho tiền người ăn xin. Theo TS Khuất Thu Hồng, giải pháp tối ưu phải là tạo ra cuộc sống ổn định, bền vững cho người nghèo để họ không cần phải ăn xin mà vẫn sống được.

Không ai muốn đi ăn xin

- Kể từ ngày 28/12/2104, TPHCM sẽ bắt đầu đưa những
người ăn xin, người sống nơi công cộng không có nơi cư trú nhất định vào các cơ sở xã hội. Khi phát hiện người ăn xin, người dân có thể thông báo cho các cơ quan chức năng, sẽ có chế độ hỗ trợ cho người báo tin, bà đánh giá thế nào về giải pháp này?


- Chắc chắn là không ai muốn đi ăn xin cả, tôi tin thế. Tuy nhiên, người ăn xin bây giờ cũng có nhiều kiểu. Có người đi ăn xin vì nghèo khổ thực sự, vì mong muốn nhận được sự giúp đỡ của cộng đồng, nhưng cũng có những người ăn xin về làm giàu, có những băng đảng hành nghề ăn xin và có chia chác lợi nhuận rõ ràng.

Hai đối tượng này là hai câu chuyện khác nhau về ăn xin. Trong quyết định này của TPHCM, xét về mặt lý thuyết thì nếu người ăn xin có nơi trú ẩn, có cơm ăn áo mặc thì chắc là không ai đi ăn xin đâu. Có những nơi bảo trợ xã hội đủ tốt để người ăn xin gắn bó thì tốt quá. Nhưng tôi nghĩ là cũng còn nhiều cái khó lắm.



- Cụ thể là gì thưa bà?


- Những người ăn xin thuộc các đường dây, băng đảng, ăn xin theo kiểu như ăn cướp, đeo bám chèo kéo khách để cho đủ chỉ tiêu trong ngày thì chắc hẳn họ không muốn vào những nơi bảo trợ xã hội, dù nơi đó có tốt như thế nào. Thành phố có hiểu rằng người ăn xin

cũng đa dạng nhiều thể loại như thế hay không, hay ăn xin chỉ đơn giản là người nghèo. Rồi những người nghèo ở các tỉnh lân cận lên thành phố ăn xin thì chưa hẳn họ đã thích phải sống trong một khu như là "trại tập trung" như thế. Thế nên tôi mới nói nó đặt ra nhiều thách thức khác nhau.


- Ý bà là chính sách tốt, nhưng còn nhiều khó khăn khi thực hiện?


- Đúng thế, ý tưởng rất tốt nhưng thực hiện không dễ chút nào. Có thể đằng sau câu chuyện thu gom người ăn xin vào một nơi là câu chuyện an ninh trật tự, bộ mặt của thành phố... Nhưng động cơ nào quan trọng hơn, giúp người ăn xin có một nơi để ổn định hay đơn giản chỉ để làm đẹp cho thành phố? Động cơ nào thì quyết định hoạt động của trung tâm theo kiểu đó.


- Và nếu người ăn xin đã coi đó là một nghề kiếm tiền, thì việc vận động họ vào một trung tâm bảo trợ là rất khó?

- Đúng thế, người ăn xin đa dạng, liệu thu gom họ vào một nơi có giải quyết được vấn đề hay không. Cho người ăn xin mái nhà chỉ là một hoạt động can thiệp, cần đến nhiều giải pháp căn cơ là chính sách xã hội, phúc lợi xã hội, xóa đói giảm nghèo, công ăn việc làm, thay đổi tập tục... là những vấn đề rộng lớn hơn nhiều.

Hình ảnh
TS Khuất Thu Hồng, Viện trưởng Viện Nghiên cứu và Phát triển Xã hội.


Hãy nhân lên sự tử tế

- Cùng với giải pháp đó, TPHCM cũng kêu gọi người dân không cho tiền người ăn xin. Tôi thì thấy hơi băn khoăn với giải pháp này, còn bà?


- Tôi sợ là rất khó, nó hơi áp đặt. Làm sao người dân có thể phân biệt người nào là ăn xin thật sự cần sự giúp đỡ, người nào không. Đã đi ăn xin thì ai chẳng nghèo khổ. Khi người ta xúc động, cảm thấy phải giúp đỡ người khổ hơn mình, lòng nhân ái, trắc ẩn, tinh thần tương trợ giúp đỡ trong họ bị đánh thức bởi một phận đời thì họ hoàn toàn có quyền giúp đỡ.

Ai lại đi vận động họ đừng tốt như thế, đừng tử tế đến thế bao giờ. Có kêu gọi như vậy thì tôi nghĩ cũng không ai làm theo được, dù thực tình trong câu chuyện này thì người ăn xin không muốn ăn xin, người cho cũng không thích thú gì việc cho cả.


- Trong khi dường như chúng ta đang rất thiếu sự trắc ẩn, lòng nhân ái, sự giúp đỡ của cá nhân đối với cá nhân trong cộng đồng. Căn bệnh dửng dưng vô cảm vẫn hiện hữu, nhiều nhà văn hóa, xã hội học đã gióng lên nhiều hồi chuông báo động?

- Đúng thế. Kêu gọi như vậy là mâu thuẫn với vấn đề chúng ta vẫn nói bấy lâu nay là sự vô cảm, sự thờ ơ của người dân trước khó khăn của người khác. Tôi sợ là giải pháp đó sẽ gây tác dụng ngược nếu nó không đi kèm với các giải pháp vĩ mô và vi mô khác. Và trong bối cảnh hiện nay thì cái phải nhân lên là sự tử tế, dù biểu hiện dưới hình thức nào.


- Bà vừa nói đến "bệnh" vô cảm, vì sao căn bệnh ấy đến nay vẫn chưa có thuốc trị thưa bà?


- Người ta có xu hướng tìm đến sự an toàn của bản thân mình đầu tiên trước khi làm những việc khác. Nhiều người từ đi giúp đỡ trở thành nạn nhân nên họ cảm thấy sợ. Rồi thì nghi ngờ, không biết người ta có khó khăn thật không, có cần sự giúp đỡ của mình không. Rồi có những người ích kỷ, không muốn mất thời gian, không muốn quan tâm đến người khác vì bản thân người ta cũng đang vất vả đây... Xã hội nào cũng có những người như vậy. Quan trọng là sự ghi nhận, khuyến khích của xã hội đối với những hành động đẹp. Chúng ta đang làm cái này khá chung chung.


Đừng dồn một chỗ cho "khuất mắt"

- Chắc hẳn là không ai quay lưng trước một số phận thực sự đau khổ, cho dù người đó giả vờ hoặc là đau khổ thực sự?

- Đúng vậy, thế nên đừng có kêu gọi người ta đừng cho tiền người ăn xin, kêu gọi người ta đừng động lòng trắc ẩn. Kêu gọi thế thì hơi phản cảm.


- Đến một thành phố không có bóng dáng ăn xin, hẳn là người ta sẽ có cảm giác thành phố đó văn minh, người dân giàu mạnh?

- Thực tế thành phố có giàu đến thế nào thì cũng có người ăn xin, vấn đề là chúng ta thừa nhận hay chúng ta gom lại để che đậy thì lại là câu chuyện khác.
Đưa người ăn xin vào trung tâm, nhưng có bền vững hay không, thực sự giúp đỡ họ hay chỉ để thành phố văn minh, sạch đẹp trong một khoảng thời gian nào đó.

Có che đậy tốt thì cũng đâu có nghĩa là không có người nghèo phải đi ăn xin. Không nên có tư tưởng dồn vào một chỗ cho "khuất mắt" mà cần có các giải pháp phát triển bền vững.


- Có ý kiến cho rằng, nên chăng coi ăn xin là một nghề, luật hóa nó?


- Không có quốc gia nào công nhận nghề ăn xin cả. Việc đi ăn xin là không thể khuyến khích về cả mặt đạo đức và luật pháp. Chỉ khi nào thiếu thốn quá mới phải đi xin, còn về cơ bản con người phải lao động để nuôi sống bản thân mình, có trách nhiệm với bản thân mình. Chỉ những tình huống bất khả kháng như bão lụt thiên tai, hỏa hoạn, cơ nhỡ không may mới phải đi ăn xin. Luật hóa nghề ăn xin là không thể chấp nhận được.


- Có những người ăn xin bằng cách biểu diễn một thứ tài lẻ nào đó, trông rất văn minh. Nhưng ở ta, hiện tượng người ăn xin đeo bám khách rất phổ biến. Rõ ràng đó là hai kiểu ăn xin khác nhau?


- Đúng thế, có những người cũng chỉ chìa cái mũ ra xin tiền vì không may lang thang cơ nhỡ. Hành động chạy lẵng nhẵng theo du khách thì có thể bị xử lý với tội danh làm phiền người khác. Hoặc người ăn xin cũng bị phạt như người ăn cắp nếu vi phạm các quy định thì mới mong xiết lại tình trạng đó. Còn hiện nay, luật không cấm ăn xin nên người ta vẫn cứ ăn xin thôi. Còn bảo luật hóa nghề ăn xin là không được, vì không thiếu thốn mà vẫn đi ăn xin là bóc lột người khác, lợi dụng lòng thương của người khác.


- Xin cảm ơn bà!

Theo quyết định của UBND TPHCM, nếu là người khuyết tật về thần kinh, tâm thần hoặc có dấu hiệu mắc các bệnh về thần kinh, tâm thần được đưa về trung tâm điều dưỡng người bệnh tâm thần. Tại Trung tâm hỗ trợ xã hội, các đối tượng được học văn hóa, học nghề và giới thiệu việc làm. Người dân nhìn thấy người hành nghề ăn xin có thể báo tin về đường dây nóng Sở LĐ-TB&XH TPHCM theo số điện thoại: (08) 3.8292491 hoặc 0903959929. Tô Hội (Thực hiện)
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Nhân Sinh Quan: Ý nghĩa bố thí, từ thiện.

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 2 29 Tháng 12, 2014 5:19 pm

Ăn xin lòng thương hại


Tôi vô tình đọc được bài viết “Ăn mày đang bò lê lết thấy công an liền chạy như tên bắn” trên VnExpress. Bài chia sẻ nàycủa một bạn đọc khiến tôi cảm thấy xót xa, vì người ta lợi dụng lòng tốt của cộng đồng một cách rẻ rúng như vậy…


Ăn xin là chuyện ở đâu cũng có. Tôi từng tận mắt thấy những người ăn xin ở Australia và châu Âu. Chỉ có điều, họ không đông đảo, cố tình đeo bám và làm mình trở nên đáng thương như ở nước ta. Họ ăn xin rất chân phương: ngồi bệt ở một góc đường chờ người đi qua cho tiền, hoặc cùng lắm là ghi hoàn cảnh bản thân ra một tờ giấy để người khác đọc được. Cũng có trường hợp chủ động hỏi xin tiền bạn, nhưng thường là vẫn lịch sự và khi bị từ chối sẽ lập tức rời đi. Tôi hiếm thấy những trường hợp ôm theo trẻ nhỏ, hay khoe những thương tật để khiến người khác đặc biệt thương hại như ở Việt Nam.


Có nhiều nguyên nhân tạo ra sự khác biệt này. Nhưng theo tôi chủ yếu là do văn hóa. Việt Nam là quốc gia mà Phật giáo có ảnh hưởng sâu sắc và lâu đời. Đạo Phật vốn đề cao quy luật Nhân quả. Theo đó người làm nhiều việc thiện (thiện nghiệp) sẽ gặp những điều tốt đẹp trong cuộc sống, và sau khi luân hồi sẽ có được một số phận may mắn. Có lẽ, chính bởi thế mà ăn xin có đất sống tại Việt Nam. Người ăn xin thường cố gắng làm cho mình trở nên thật đáng thương nhất có thể, để khiến người khác phải động lòng trắc ẩn. Khi ấy, người ta sẽ sẵn sàng bỏ tiền ra giúp đỡ (vì coi đó là việc thiện). Thực tế, ở những quốc gia có văn hóa tương đồng với Việt Nam như Thái Lan hay Ấn Độ, tình trạng ăn xin cũng là rất phổ biến và phức tạp, đặc biệt là ở Thái Lan.


Trước đây, tôi cũng rất hay cho tiền những người ăn xin. Tất nhiên, không phải tôi không biết chuyện có nhiều trường hợp gian dối, đóng kịch. Dù vậy, tôi vẫn thường tặc lưỡi: “Giúp nhầm còn hơn bỏ sót”. Tôi nghĩ rằng có thể 10 lần mình sai, nhưng chỉ một lần đồng tiền ít ỏi của mình đến đúng với hoàn cảnh đang cần cũng là tốt rồi. Nhưng thiện tâm của tôi cũng chỉ có thể duy trì cho đến một ngày tôi tận mắt chứng kiến người mình vừa cho tiền hôm trước lại diễn cảnh y hệt ở một cung đường khác. Sau khi nghe tôi kể chuyện này, một người bạn của tôi đã nói rằng trường hợp đó ở gần nhà cậu ta và đã xây nhà ba tầng to lắm. Tôi cảm thấy lòng tốt của mình bị phản bội.


Tôi từng giữ quan điểm ăn xin không là xấu. Người ta cùng đường bất đắc dĩ mới phải đi xin, chứ ai muốn vậy. Nhưng hóa ra không phải. Càng tìm hiểu tôi càng thấy ăn xin đã bị biến thành một nghề kinh doanh. Ở đó, người ta có đủ chiêu trò, mánh khóe, kể cả nhẫn tâm, phi đạo đức (như chăn dắt người già, trẻ em; bắt trẻ con phải uống thuốc để ngủ li bì trên tay người đi xin…) để nhằm mục đích xin được càng nhiều tiền càng tốt.


Chắc chắn có nhiều người cũng như tôi, sẽ nhìn người ăn xin bằng con mắt ngờ vực. Đôi lúc, tôi cũng sợ rằng việc ngó lơ của mình có thể bỏ qua một trường hợp khó khăn, cần được giúp đỡ thực sự. Nhưng cũng như câu chuyện ngụ ngôn về cậu bé chăn cừu, khi niềm tin bị đánh cắp, thật giả lẫn lộn thì trước hết người ta đành phải chọn cách bảo vệ bản thân, không để mình bị biến thành trò hề. Rõ ràng, trong câu chuyện về ăn xin thì thiệt hại về vật chất chẳng đáng là bao. Nhưng cái mất lớn nhất, chẳng thể nào bù đắp được là sự mất niềm tin của cả cộng đồng.


Ai từng đọc cuốn tiểu thuyết “Những tấm lòng cao cả” của nhà văn Edmondo De Amicis chắc không thể quên chi tiết cậu bé ăn mày đã ném trả những đồng xu của những người khách ngoại quốc, vì họ nói xấu đất nước Italy của cậu bé. Trong khi đó, tại Việt Nam lại có câu chuyện ăn xin trả lại tiền nhưng với nguyên nhân khó có thể tưởng tượng nổi. Một bạn đọc từng chia sẻ, sau khi trao tờ tiền lẻ duy nhất - 1.000 đồng - trong ví cho bà ăn xin, người này đã bị trả lại kèm theo lời mỉa mai: "Thời buổi này nghĩ sao cho có 1.000 đồng? Cho vậy không mắc cỡ à?"


Chúng ta không có nhiều người ăn xin có phẩm giá nhưng bị số phận, hoàn cảnh đưa đẩy. Ngược lại, hầu hết họ là những kẻ lười lao động, đang “kinh doanh” một mặt hàng đặc biệt - lòng tốt của người khác.

Do đó, tôi hoàn toàn tán thành việc UBND TP HCM vừa ban hành quy định về giải quyết nạn ăn xin. Nếu gặp người ăn xin thay vì cho tiền, chúng ta nên thông báo với cơ quan chức năng. Bởi rõ ràng, việc đưa những người ăn xin, không nơi cư trú vào các cơ sở xã hội chính là món quà tốt nhất dành cho những người thực sự khốn khó. Hơn nữa, nó còn giúp lòng tốt của xã hội không bị kẻ xấu lợi dụng.


Trong thời đại mà dường như người ta sẵn sàng làm mọi thứ chỉ để kiếm tiền như hiện nay, thì ngay cả lòng tốt cũng cần phải được đặt đúng chỗ và thể hiện đúng cách.
Phan Tất Đức
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland


Quay về Xã Hội

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron