Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


###17.-Cánh cửa giải thoát

Kính mong quý Chư Tôn Đức Tăng, Ni và quý Cư sĩ hoan hỷ viết vài dòng về Phật pháp và Phật học vấn đạo.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị, Phattutaigia, Nguyên Chiếu

###17.-Cánh cửa giải thoát

Gửi bàigửi bởi thichthientri » Thứ 7 02 Tháng 4, 2016 10:19 am

17.- CÁNH CỬA GIẢI THOÁT
(Đã đăng trên báo VÔ ƯU
của GIÁO HỘI PHẬT GIÁO TỈNH DAKLAK)
Một con chim bị nhốt trong một cái lồng thật xinh đẹp có đầy đủ thức ăn ngon và nước uống, nhưng con chim không hề quan tâm tới, mà chỉ nghĩ đến việc làm sao thoát ra khỏi lồng mà thôi. Thế nên, nó cứ bay qua, nhảy lại trong lồng suốt cả ngày lẫn đêm để tìm cách thoát thân.

Nhưng vì nó không biết cái cửa lòng ở chỗ nào cũng như không biết làm sao để mở cho được cái cửa lồng đó. Nên, sau đó vài ngày người ta thấy con chim đứng ở trong lồng ăn, uống và rỉa lông một cách tỉnh bơ, coi như không có gì xảy ra cả ! Thật rất đáng thương và cũng thật tội nghiệp cho con chim vô cùng!

Người tu thiền (Thiền tông) thời nay nên biết rằng :
1.- Mục tiêu và người tu Thiền nhằm tiến đến là : “TÂM THỂ VÔ NIỆM”.“Tâm Thể vô Niệm” là cái “Tâm Thanh Tịnh” hay cái “Tâm Chính Thường”. Nếu ai nắm bắt hay đạt được “Tâm Thể Vô Niệm”, thì người này sẽ được “Kiến Tánh Thành Phật”.

2.- Nguyên tắc tu Thiền là “NHẬP LƯU” (Hướng nội). Vì “Xuất Lưu” là chạy theo sanh tử, còn “Nhập Lưu” mới được giải thoát. Nói cách khác : “Xoay đầu lại là bờ giác” hay “Trông ra khơi thì biển hận muôn trùng, còn ngó ngoáy lại là đứng kế bên bờ giác”.

Muốn được “Kiến Tánh thành Phật”, mà người ta tu Thiền lại không biết cái cửa “Ra Vào Dòng Luân Hồi” (mấu chốt của định luật Luân Hồi) hay cái “Cánh Cửa Giải Thoát” ở chỗ nào, cũng như không biết phải làm như thế nào để mở ra cho được cánh cửa đó thì nên biết rằng mình không thể nào thoát ra khỏi nhà lửa (Tam giới) để được Đại Tự Tại và Giải Thoát Lớn (Thành Phật) được !

Nhưng, cái cửa “Ra Vào Dòng Luân Hồi” hay cái “Cánh Cửa Giải thoát” ở chỗ nào và phải làm sao để được “Kiến Tánh” ?

Cánh cửa “Ra Vào Dòng Luân Hồi” hay “Cánh Cửa Giải Thoát” không có ở trên trời xanh mây trắng hay ở trên nóc nhà của Ngọc Hoàng Thượng Đế, mà nó ở ngay trong cái thân tứ đại ( vật chất) hay cái thân ngũ uẫn của chúng ta. Thật vậy, nếu như ai muốn thấy cái cánh cửa đó, chỉ cần tìm một nơi thanh vắng ngồi yên, nhắm kín hai con mắt thịt (nhục nhãn) lại, rồi dùng hai con mắt tâm (tâm nhãn) quan sát từ trong thân (từ hai vai tới rún) cho thật kỹ xem coi ở trong đó im lặng như tờ hay ồn ào náo nhiệt như cái chợ một thứ ? Nếu như ai phát hiện ở trong đó có nói, cười, chửi mắng, đua thuyền, đá banh hay “nghĩ đến cái này”, “nhớ đến cái nọ” hoặc “nghĩ bậy tưởng bạ” hay thì thì thầm thầm, rối rối rít rít suốt cả ngày đêm không bao giờ chịu ngừng dứt… thì nên biết rằng mình đã phát hiện (thấy) được cái “tâm điên đảo” (tâm mất chính thường) của chính mình ở chỗ nào trong cái thân vật chất này rồi vậy.

Lại nữa, nếu thấy biết được cái “tâm điên đảo” của mình ở chỗ nào rồi, thì lúc bấy giờ, thì lúc bấy giờ sẽ thấy (biết) :

a).- Chân Tâm (Phật Tánh) cũng ở chỗ đó, bởi lẽ, hễ nơi nào có Sóng thì nơi đó có Nước. Nói cách khác, Chân Tâm với cái “tâm điên đảo” của chúng ta cũng giống như một bàn tay có hai bề vậy, nếu như không phải là bề sấp, thì là bề ngửa.

b).- Những ý niệm tham, sân hay những ý niệm chánh hay tà hoặc những thứ “nghĩ bậy tưởng bạ”(tất cả đều là sản phẩm hay con đẻ của VÔ MINH) khởi lên ở cánh cửa “Ra Vào Dòng Luân Hồi” hay “Cánh Cửa Giải thoát” cũng ở chỗ đó.

(Chú ý : Có người chỉ cần quan sát một lần là thấy được cái tâm điên đảo và Cánh Cửa Giải Thoát ở chỗ nào trong cái thân vật chất. Nhưng cũng có người phải quan sát nhiều lần, vì phải đợi cho nước tâm (tâm thủy) lóng trong, mới có thể thấy được).

Ngày xưa, Đức LỤC TỔ HUỆ NĂNG có nói rằng : “Phật nói tất cả pháp để trị tất cả tâm. Ta không tất cả tâm, nên không cần tất cả pháp”. Cho nên, ngày nay chúng ta có thể nói tu Thiền chỉ là cái công việc “Trị Tâm Bệnh” chớ không có gì lạ lùng hay huyền bí chi cả. Nếu như ai không tất cả tâm (không tham, sân, si, mạn, nghi và tà kiến…) như Đức LỤC TỔ, thì người nầy khỏi cần phải tu Thiền, mà vẫn được thành Phật, làm Tổ như thường, có phải vậy không ?

Tại sao, tâm của chúng ta điên đảo hay mất chính thường ?

Tại vì VÔ MINH (Hoặc + Nghiệp + Khổ) trói buộc, nên tâm của chúng ta điên đảo hay mất chính thường. Do đó, nên chúng ta mới bị trầm luân trong biển khổ sanh tử từ vô thỉ nhẫn nay ! Người tu thời nay nên biết rằng, sáu cái căn bản là : Tham, Sân, Si, Mạn, Nghi và Tà Kiến (Ác kiến) đều là con đẻ hay sản phẩm của VÔ MINH đấy. Và tên khác của Vô Minh là “Hoặc + Nghiệp + Khổ” hay Vô Minh Trụ Địa Phiền NãoBiến Dịch Sanh Tử.

Nhưng làm thế nào tiêu diệt cho hết Vô Minh ?

Việc “Trị bệnh của tâm” và việc “Trị bệnh của thân” tuy có khác về phương pháp nhưng lại rất giống nhau về nguyên lý :
THUỐC ĐÚNG BỆNH + DÙNG ĐỦ LƯỢNG + THỜI GIAN

Do đó, để tiêu diệt Vô Minh (Biến dịch sanh tử) người tu phải dùng Nhiếp Hóa Pháp hay Diệu Pháp GIẢI THOÁT (*) để tu tập, nếu dừng bặt (ngừng dứt) được những thứ “Tự Ngôn Tự Ngữ”, “Tự Nói Tự Rằng” (Vọng tưởng tạp niệm) để cho tâm linh được “Vô Niệm” chừng một hoặc hai phút thôi, cũng đã là quí lắm rồi ! Bởi vì, lúc bấy giờ người tu đã mở ra được “Cánh Cửa Giải Thoát”, đã thoát ra khỏi Vũ Trụ Cảm Giác (Vũ Trụ Tương Đối=Vũ Trụ Vật Chất), đã tiến vào được Vũ Trụ Tuyệt Đối (Vũ Trụ Tri Giác=Vũ Trụ Phi Vật Chất=Tổng Cơ Quan Áo Bí Của Vũ Trụ) để được tiếp cận hay giáp mặt với cái Chân Tâm (Phật Tánh) hay cái Bản Lai Diện Mục của chính mình rồi vậy !

Người tu Thiền ở vào thời buổi hiện nay có biết không ?

Năm 1967, Tiến sĩ ANDREY DMITRIYEVICH SKAROV cha đẻ của trái bom khinh khí (H.Bomb) Liên Xô cũ, đã long trọng tuyên bố với thế giới :

“Vũ Trụ Vật Chất do Vũ Trụ Phi Vật Chất sinh ra. Vũ Trụ Phi Vật Chất là cái có trước, Vũ Trụ Vật Chất là cái có sau”.

Ngày 20.3.1983, Tiến sĩ LÝ CHÁNH ĐẠO (NOBEL Vật lý, người Mỹ gốc Hoa) đã trả lời câu hỏi của Ông HOÀNG THIÊN TÀI, đặc phái viên tại Nhật Bản của tờ Trung Ương Nhật Báo, tại phi trường NARITA (Thành Điền) Nhật Bản như sau :

“Mục tiêu của các nhà khoa học mũi nhọn hiện nay, là tìm cho ra TỔNG CƠ QUAN ÁO BÍ CỦA VŨ TRỤ. Nếu tìm được Tổng Cơ Quan nầy rồi, có thể giải thích được tất cả những sự việcthần bí ảo diệu mà nhà khoa học hiện nay chưa giải thích được… Cũng giống như muốn trị nạn lụt cho hai con sông Hoàng Hà, Trường Giang gây ra, không thể giải quyết ngay tại địa khu bị lũ lụt, mà phải theo dòng sông, phăng tìm đến nơi phát nguyên là THANH HẢI mới xử lý vấn đề một cách trọng vẹn”.

Nhưng mãi đến giờ phút nầy rồi (2007) mà các nhà khoa học mũi nhọn vẫn còn dặm chân ở bức tường PLANCK (**), chớ chưa tiến nhập vào được cái Tổng Cơ Quan Áo Bí Của Vũ Trụ ! Đó là điều mà người tu Thiền thời nay nên biết, để tự sách tấn trong khi tu tập.

Trong khi tu tập, nếu ai dừng bặt được những thứ “Tự Ngôn Tự Ngữ”, “Tự Nói Tự Rằng” (Vọng tưởng tạp niệm) để cho tâm linh được Vô Niệm từ 5 phút trở lên cho đến một tiếng đồng hồ, thì người nầy sẽ được Kiến Tánh hay Ngộ Đạo. Bởi vì, khi vừa mới thành Đạo, Đức PHẬT đã từ bi khai thị như sau :

“Kỳ tai ! Kỳ tai ! Đại địa chúng sanh cụ hữu NHƯ LAI trí tuệ đức tướng. Chỉ nhân vọng tưởng triền trước, cố bất khả chứng đắc. Nhược ly vọng tưởng, Vô Sư Trí, các đại năng tức giai hiện chi, nhậm vận tự như !”.

(Lạ thay ! Lạ thay ! Tất cả chúng sanh đều có đầy đủ tướng phước đức trí tuệ NHƯ LAI. Chỉ vì Vọng Tưởng trói buộc nên không chứng được. Nếu LÌA vọng tưởng, thì VÔ SƯ TRÍ và các năng lực to lớn sẽ hiện ra, tha hồ dùng hoài không hết !”).
Và Kinh Thủ Lăng Nghiêm cũng có nói : “Cuồng tâm ký yết, yết tức Bồ Đề” “ (tâm ngừng nghỉ, ngừng nghỉ tức Bồ Đề).

Còn Đức LỤC TỔ HUỆ NĂNG thì lại dạy rằng : “Tà chánh tận đã khướt, Bồ Đề tính uyễn nhiên” (Niệm tà niệm chánh đều dẹp sạch, tánh Bồ Đè hiện rõ ràng).

Tóm lại, người tu nào đã dừng bặt được “Vọng tưởng tạp niệm” để cho tâm linh được Vô Niệm từ 5 phút trở lên cho đến một tiếng đồng hồ, mà vẫn chưa đủ niềm tin rằng mình đã được Kiến Tánh hay Ngộ Đạo, thì nên biết rằng:

1.- Ngày xưa, Nhị Tổ HUỆ KHẢ thấy tâm mình không an (loạn động hay điên đảo) nên bạch với Tổ Bồ Đề Đạt Ma rằng :
“Bạch Hòa Thượng ! Tâm con không an, kính xin Hòa Thượng ban cho con “Pháp An Tâm” ?

Tổ ĐạT MA bảo : “Con đưa tâm đây Thầy an cho”.

Nhị Tổ tìm lại tâm mình thì không thấy, nên thưa rằng :
“Con tìm tâm không thấy”.

Tổ ĐẠT MA liền nói : “Ta đã an tâm cho con rồi đấy”.

Thế là Nhị Tổ liền được Khai Ngộ hay Kiến Tánh !

2.- Tổ BỒ ĐỀ ĐẠT MA cũng có nói : “Nếu thấy tâm không là thấy PHẬT”.

3.- Thiền Sư VÔ NGÔN THÔNG ở dưới hội của Tổ BÁ TRƯỢNG HOÀI HẢI đã 3 năm rồi mà vẫn chưa thưa hỏi một lời. Một hôm, Ngài nghe Tổ BÁ TRƯỢNG dạy chúng, nói :
“Đất tâm nếu không, huệ nhựt tự chiếu”.

Thế là, Ngài liền được Kiến Tánh hay Ngộ Đạo.

4.- Quốc Sư VIÊN CHỨNG (một Thiền Sư Việt Nam) nói :
“Trong núi không có PHẬT, PHẬT ở ngay trong tâm.
Tâm tĩnh lặng mà “Biết”, đó là ông PHẬT thật”.

5.- Thiền Sư HUỆ HẢI tác giả của quyển ĐỐN NGỘ NHẬP ĐẠO YẾU MÔN LUẬN thì nói : “Nếu tự biết rõ ràng, tâm mình chẳng trụ tất cả chỗ (***) tức là đã thấy được Bổn tâm, đã kiến được Bổn tánh”.

6.- HT.K.C.CHEN (T.Quang Tông) Viện Trưởng kiêm Đạo Sư Trường Dạy Thiền Học Hàm Thụ ở Úc Châu (Australia) nói :
“Chân nghĩa của việc Ngộ Đạo là tâm cuồng dừng bặt”.

Nói tóm lại, khi đã được Kiến Tánh hay Ngộ Đạo rồi, thì hành giả đã vượt qua được cửa ải ngặt nghèo nhất trên bước đường tiến tu rồi đấy, nhưng chỉ mới là người thấy được Đầu đường về Niết Bàn, chứ chưa phải là người đã về đến hà (Bảo Sở). Do đó, hành giả cần phải biết quý trọng thời giờ và tinh tấn tiến tu để tiêu diệt cho sạch hết “Vọng tưởng tạp niệm” (Biến dịch sanh tử=Vô Minh=Hoặc=Nghiệp=Khổ)ở trong tâm linh, thì lúc bấy giờ mới có thể được Đại Tự TạiGiải thoát Lớn (thành Phật). Bởi vì, Tổ LÂM TẾ NGHĨA HUYỀN có dạy rằng : “Tùy duyên tiêu nghiệp cũ, hồn nhiên mặc áo xiêm”
Chú thích :
(*) Nhiếp Hóa Pháp hay Diệu Pháp Giải Thoát : là thần dược để “Trị Tâm Bệnh”. Bằng cớ là đã có nhiều người nhờ pháp tu nầy mà được “Nhất Tâm Bất Loạn” (Vô Sanh Nhẫn) và được Kiến Tánh (Vô Sanh Pháp Nhẫn) một cách dễ dàng !
(**) PLANCK là tên của một nhà bác học được dùng để đặt tên cho lằn ranh giới ngăn cách Vũ Trụ Tương ĐốiVũ Trụ Tuyệt Đối.
(***) Tâm chẳng trụ tất cả chỗ: Tâm Linh Vô Niệm hay Thiền. Vì Đức Lục Tổ có nói : “Khi 6 căn không dính mắc với 6 trần và không kẹt nơi cảnh thuận hay cảnh nghịch là Thiền”.
***
Thiền sư Thích Thanh Phước
thichthientri
Cảm ơn, Thành viên Moderator (Xin thông báo BQT)
 
Bài viết: 157
Ngày tham gia: Thứ 2 09 Tháng 4, 2012 2:17 am

Quay về Phật học vấn đạo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách

cron