Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


###16.-Cứ làm thinh từ trong ruột...

Kính mong quý Chư Tôn Đức Tăng, Ni và quý Cư sĩ hoan hỷ viết vài dòng về Phật pháp và Phật học vấn đạo.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị, Phattutaigia, Nguyên Chiếu

###16.-Cứ làm thinh từ trong ruột...

Gửi bàigửi bởi thichthientri » Thứ 3 01 Tháng 3, 2016 11:05 am


16.- CỨ LÀM THINH TỪ TRONG RUỘT ĐI CHỪNG NÀO TỚI HÃY HAY!


(Đã đăng trên báo VÔ ƯU
của GIÁO HỘI PHẬT GIÁO TỈNH DAKLAK)

Trên đường đi thỉnh kinh, một hôm thầy Tam Tạng đã phải mở miệng than rằng: - Các trò ơi! từ đây đến Tây Phương còn xa diệu vợi, mà trên đường thì yêu ma quỷ quái quá chừng, biết đi chừng nào mới tới được!

Nghe thầy than thở như vậy, Tôn Ngộ Không liền hỏi:
Thầy có thuộc Bát Nhã Tâm Kinh không?

Tam Tạng liền nói: - Cái thằng, thầy chùa mà không thuộc Bát Nhã Tâm Kinh sao, tao đọc ngược còn được nữa là!
Tôn Ngộ Không nói: - Con chỉ sợ thầy đọc mặt chữ thôi!

Thế là, Trư Bát Giới liền xen vào hỏi Tôn Ngộ Không:
- Sư huynh có thuộc hôn mà làm tàng?

Vì đâu có thuộc chữ nào cho nên Tôn Ngộ Không đành phải làm thinh. Do đó, Tam Tạng liềm đở lời cho Tôn Ngộ Không bằng cách nói với Trư Bát Giới rằng:
- Nó làm thinh là nó thuộc rồi đó con!

Thế nên, Tôn Ngộ Không cao hứng nói rằng:
- Cứ làm thinh từ trong ruột, đi chừng nào tới hãy hay!
Theo Tây Du Ký của Ngô Thừa Ân

LỜI BÌNH :
Qua cuộc đối thoại nêu trên của ba thầy trò ông Tam Tạng trong Tây Du Ký, người tu chúng ta nên biết rằng:

1.- Ngô Thừa Ân – tác giả quyển Tây du Ký, quả thật là một người hiểu biết giáo lý của Đức Phật rất thâm sâu!

2.- Thời nay cách Phật quá xa lại còn rơi vào thời kỳ mạt pháp nữa, cho nên cái việc muốn thoát ly biển khổ sanh tử hay muốn thoát ra khỏi nhà lửa (Tam giới) không phải dễ như ăn cơm bửa hay như lấy đồ trong túi đâu! Bằng cớ là hiện nay có rất nhiều người tu theo Tịnh Độ cầu Vãng Sanh về Tây Phương Cực Lạc Thế giới của Đức Phật A Di Đà mà lại Niệm Phật không được “Nhất Tâm Bất Loạn”! Còn những người tu Thiền thì cũng không thấy có ai được Như Thực Kiến Tánh (Giác tự tâm hiện lượng) hay Ngộ Đạo!?

3.- Mục đích của việc tụng đọc kinh sách, là để biết Đức Phật đã dạy tu tập như thế nào, rồi y cứ theo lời dạy đó mà thực hành, thì lúc bấy giờ người tu mới có được lợi ích thiết thực trong việc tu hành. Còn như người tu chỉ tụng đọc mặt chữ suông thôi hay đọc cho Phật và Bồ Tát nghe, thì có thể nói chỉ tốn công nhọc sức vô ích mà thôi!

Ngày xưa, Đức Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn đã nói :
- Lũ chúng bây từ sáng cho đến tối cứ lo lễ bái và cầu nguyện. Bổn tánh, nếu bỏ quên thì phước nào mà cứu được.

4.- Trên bước đường tiến tu, nếu gặp phải những khó khăn hay chướng ngại nào đó, người tu phải biết Nhẫn Nhục (kham nhẫn) để vượt qua cho được mới có hy vọng “liểu sinh thoát tử”. Chính vì thế cho nên Tôn Ngộ Không mới nói :
-“ Cứ lặng thinh từ trong ruột đi chừng nào tới hãy hay !”.

Nhưng, muốn “làm thinh từ trong ruột” hay "nhẫn nhục” cho được đâu phải là chuyện dễ làm ! Nếu như người tu không có Bát Nhã Trí (Trí tuệ Bát Nhã) hay Vô Sư Trí thì làm sao có thể “làm thinh từ trong ruột” hay “nhẫn nhục” cho nổi !

Thế nên, Đức Phật mới có những lời dạy quý báu như dưới đây :

1.- Bồ Tát bố thí mà trụ tướng, thì không phải là Bồ Tát.

2.- Muốn thể hiện lòng từ bi phải nhẫn nhục. Mà muốn nhẫn nhục cho được phải có Trí Tuệ (Trí tuệ nói ở đây : Vô Sư Trí) (Nguyên văn trong kinh là : “Vào nhà Như Lai, mặc áo Như Lai, ngồi tòa Như Lai)”.Nhưng, như thế nào là : “Bố thí mà không trụ tướng ?”. Và phải tu tập như thế nào mới có được Vô Sư Trí ?

A.- “Bố thí mà không trụ tướng” : không thấy có mình bố thí cũng như không thấy có vật bố thí và người thọ thí. Và lẽ dĩ nhiên, chỉ có những vị Bồ Tát đã thân chứng được hai cái không là : “Ngã Không” Và “Pháp Không” mới có thể bố thí mà không trụ tướng mà thôi.

B.- Muốn có Vô Sư Trí, người tu phải được như thực Kiến Tánh hay Ngộ Đạo. Còn như muốn được Kiến Tánh hay Ngộ Đạo, người tu phải nắm bắt cho được Thiền hoặc là phải dừng bặt (ngừng dứt) cho được những thứ “Tự ngôn Tự ngữ” (Vọng tưởng tạp niệm) ở trong tâm linh từ 5 phút trở lên cho đến một tiếng đồng hồ. Vì, Đức Phật có dạy hai cách dưới đây :

1.- Có Thiền trí tuệ sanh,
Không Thiền trí tuệ diệt.
Hai nẽo sanh diệt ấy nếu biết,
Hãy nỗ lực viên thành trí tuệ.

(Chú ý : Thiền tịnh lự hay tư duy tu hay Thiền Minh Tư của ngoại đạo không đủ khả năng làm được việc này. Và chỉ có thứ Thiền mà Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông Sơ tổ phái Trúc Lâm Yên Tử đã nói như sau : “Đối cảnh vô tâm chớ có hỏi thiền” mới có thể thành công.

2.- “Lạ thay ! lạ thay ! Tất cả chúng sanh đều có đầy đủ tướng phước đức trí tuệ Như Lai. Chỉ vì vọng tưởng trói buộc nên không chứng được. Nếu lìa vọng tưởng thì Vô Sư Trí và các năng lực to lớn khác sẽ hiện bày, tha hồ dùng hoài không hết !”.

(Nguyên văn trong kinh “Kỳ tai ! Kỳ tai ! đại địa chúng sanh cụ hữu Như Lai trí tuệ đức tướng. Chỉ nhân vọng tưởng triền trước, cố bất khả chứng đắc. Nhược ly vọng tưởng, Vô Sư Trí, các đại năng tức giai hiện chi, nhậm vận tự như !).

(Chú ý : hiện nay chỉ và chỉ có Nhiếp Hóa Pháp hay Diệu Pháp Giải Thoát mới có đủ khả năng dừng bặt (ngừng dứt) được vọng tưởng tạp niệm mà thôi.)
Nói tóm lại, khi gặp phải cảnh thuận hay cảnh nghịch, người tu phải có Bát Nhã Trí hay Vô Sư Trí mới có thể “làm thinh từ trong ruột” hay “nhẫn nhục” được. Và trong khi chờ đợi có được một trong hai thứ trí tuệ nói trên, người tu chúng ta phải học hỏi “Sự Nhẫn Nhục Của Đức Phật” được trình bày dưới đây để ý mà tu tập.

SỰ NHẪN NHỤC CỦA ĐỨC PHẬT

Là một vị Thái tử sống trong nhung lụa, thế mà Ngài đã trở thành một kẻ không nhà, lặn lội hết khu rừng này đến ngọn núi khác, chịu lạnh, chịu nóng, nhịn đói nhịn khát, tìm học với tất cả mọi người, không sợ nhục nhã, xấu hổ khi phải hỏi những điều mà mình chưa biết. Khi tu khổ hạnh với 5 anh em Kiều Trần Như, Ngài thấy không có kết quả, Ngài liền rời họ, trở lại ăn uống như thường, nên bị họ chế diễu, khinh bỉ; nhưng Ngài vẫn điềm nhiên như không, chỉ một dạ quyết tâm tu học mà thôi.

Khi đắc Đạo và trở thành một đấng chí tôn, Ngài bị Đề Bà Đạt Đa (anh em chú bác) nhiều lần quấy phá, nào thả voi dữ, nào lăn đá từ sườn núi cao xuống để hãm hại Ngài, nhưng không một lần nào Ngài tỏ vẻ phẩn nộ, bực tức. Khi bị thương nhẹ nơi chân vì hòn đá của Đề Bà Đạt Đa lăn xuống, Đức Phật đã điềm nhiên bảo với các đệ tử rằng : Đề Bà Đạt Đa là thiện hữu tri thức của Ngài, nhờ Đề Bà Đạt Đa mà Ngài mau thành Phật.

Khi bị ngoại đạo âm mưu sai người đến nhục mạ Ngài giữa đại chúng, Phật lặng thinh để cho người ấy nhiếc mắng. Cuối cùng, Ngài chỉ hỏi lại một câu nhưng hàm bao nhiêu ý nghĩa thâm thúy, mà chúng ta phải nhớ lấy nằm lòng trong khi tu tập nhẫn nhục. Ngài hỏi người nọ : “Khi Ngài đem cho ai một món gì mà họ không nhận, thì Ngài làm thế nào ?”.

- Thì tôi đem về !

- Ở đây cũng vậy, Ta không nhận những lời nhục mạ của người. Người hãy đem về đi !

Hơn ai hết. Ngài hiểu rõ công dụng lớn lao của sự nhẫn nhục, cho nên trước khi nhập Niết Bàn, Ngài đã căn dặn các đệ tử của Ngài rằng :
“Nếu có người đến chặt tay chân các ông, hoặc xẻo mũi cắt tay v.v… các ông phải nhiếp trì tự tâm, chớ nên móng niệm sân hận mà làm trở ngại Bồ Đề của các ông, và chớ thốt ra lời nói hung ác, mà bị lửa sân hận đốt thiêu rừng công đức của các ông… “.

Đức Phật lại còn tán thán những lời nhẫn nhục với một câu nói đẹp đẽ như sau:
-“Người nào ngăn được sự phẩn nộ sắp phát ra, như dừng được chiếc xe đang chạy nhanh, như thế mới được gọi là “thiện ngự”, ngoài ra chỉ là kẻ cầm cương mà thôi”.

***

Thiền sư Thích Thanh Phước
thichthientri
Cảm ơn, Thành viên Moderator (Xin thông báo BQT)
 
Bài viết: 157
Ngày tham gia: Thứ 2 09 Tháng 4, 2012 2:17 am

Quay về Phật học vấn đạo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến2 khách

cron