Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


###09.-Như thế nào là pháp môn đốn ngộ?

Kính mong quý Chư Tôn Đức Tăng, Ni và quý Cư sĩ hoan hỷ viết vài dòng về Phật pháp và Phật học vấn đạo.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị, Phattutaigia, Nguyên Chiếu

###09.-Như thế nào là pháp môn đốn ngộ?

Gửi bàigửi bởi thichthientri » Thứ 2 06 Tháng 7, 2015 3:54 am

09.-NHƯ THẾ NÀO LÀ PHÁP MÔN ĐỐN NGỘ?
(Đã đăng trên báo NỘI SAN VÔ ƯU
của GIÁO HỘI PHẬT GIÁO TỈNH DAKLAK )
_
Thiền sư VÔ NGÔN THÔNG khi còn là một học Tăng ở trong pháp hội của Tổ BÁ TRƯỢNG HOÀI HẢI đã ba năm, mà vẫn chưa thưa hỏi một lời. Một hôm, trong giờ tham vấn có một vị Tăng hỏi tổ BÁ TRƯỢNG: -“Thế nào là pháp môn đốn ngộ của Đại Thừa?”

Tổ BÁ TRƯỢNG đáp:
-“Tâm địa nhược không, huệ nhựt tự chiếu” (đất tâm nếu không, mặt trời trí tuệ tự chiếu).

Nghe câu nầy, Sư VÔ NGÔN THÔNG liền được đại ngộ.

Đọc qua Công án nầy, Quý Vị thấy thế nào? Có thể hội được như thế nào là Đốn Ngộ chưa? Nếu chưa hãy đọc tiếp được đoạn văn dưới đây của Thiền sư HUỆ HẢI viết trong quyển Đốn Ngộ Nhập Đạo Yếu Môn sẽ rõ:

Hỏi: “Phải tu pháp gì chóng được giải thoát?”
Đáp: Chỉ có một môn đốn ngộ là chóng được giải thoát.
- Thế nào là đốn ngộ?
- Đốn là chóng trừ vọng niệm. Ngộ là ngộ không chỗ được.
- Từ cái gì mà tu?
- Từ căn bổn mà tu.
- Thế nào là từ căn bổn mà tu.
- Tâm là căn bổn.
- Làm sao biết tâm là căn bổn?
- Kinh Lăng già nói: “Tâm sanh thì các pháp sanh, tâm diệt thì các pháp diệt”. Kinh Duy Ma nói: “ Muốn được Tịnh độ, phải tịnh tâm ấy, tùy tâm ấy tịnh là Phật độ tịnh”.
Lại nữa, kinh nói: “Thánh nhơn cầu tâm chẳng cầu Phật, ngu nhơn cầu Phật chẳng cầu tâm, trí nhơn điều tâm chẳng điều thân, ngu nhơn điều thân chẳng điều tâm”. Kinh Phật danh nói: “Tội từ tâm sanh lại từ tâm diệt”. Thế nên biết, tất cả thiện ác do tâm mình, do đó nói tâm là căn bổn.
Do vậy, người cầu đạo giải thoát trước phải biết căn bổn. Nếu không đạt lý nầy, luống uổng nhọc công, từ nơi tướng bên ngoài mà cầu, thật không thể được. Kinh Thiền Môn nói: “Từ nơi tướng bên ngoài mà cầu, dù trải qua nhiều liếp trọn không thể thành. Từ giác quán (xét soi) bên trong (trong tâm) mà tu, bằng khoảng một niệm liền chứng Bồ Đề”.
-Tu căn bổn (tu tâm) phải lấy pháp gì để tu?
-Chỉ tọa thiền, thiền định liền được. Kinh Thiền Môn nói: “Cầu trí thánh của Phật, cốt phải Thiền Định. Nếu không Thiền Định, thì niệm tưởng xao động, phá hoại căn lành kia”.
-Thế nào là Thiền? Sao là Định?
-Vọng niệm chẳng sanh là Thiền. Ngồi thấy bổn tánh là Định. Bổn tánh là tâm vô sanh (Tâm linh vô niệm) của ông vậy. Định là đối cảnh không tâm sanh, tám gió thổi chẳng động.
Tám gió là: lợi (tài lợi), Suy (suy hao), Hủy (hủy nhục), Dự (đề cao), Xưng (khen ngợi), (chê bai), Khổ (đau khổ), Lạc (vui vẻ).
Nếu người được Định như thế, tuy là phàm phu mà liền vào vị Phật. Vì sao? Vì kinh Bồ Tát Giới nói: “Chúng sanh thọ giới Phật, liền vào ngôi vị chư Phật”. Người được như thế được gọi là giải thoát, cũng gọi là đến bờ kia, hơn Lục Độ, vượt khỏi Tam Giới, là Bồ Tát Đại lực, là bậc Tôn vô lượng lực, là đại trượng phu.

Sau khi, đọc đi đọc lại và kiểm nghiệm kỷ lời chỉ dạy nêu trên của Thiền sư HUỆ HẢI, Quý Vị thấy thế nào, có thấy thích thú đường lối tu nầy lắm không? Nếu muốn tu theo đường lối “thẳng, mau, rõ, đúng” nầy. Quý Vị có biết tâm của mình là cái gì và ở đâu chưa? Nếu như chưa, Quý Vị hãy tham khảo bài pháp mang tên “###02 Tu thiền là trị tâm bệnh” thì sẽ rõ. Bởi vì Thiền sư HUỆ HẢI có nói: “Người cầu đạo giải thoát trước phải biết căn bổn (tâm). Nếu chẳng đạt lý nầy, luống uổng nhọc công, từ nơi tướng bên ngoài mà cầu, thật không thể được”.

Khi biết được tâm mình là cái gì và ở đâu rồi, Quý vị còn phải Tọa Thiền nữa. Nhưng , như thế nào là Tọa Thiền?

Đức LỤC TỔ nói: “Ngoài đối với tất cả cảnh hoặc thuận hoặc nghịch tâm niệm chẳng khởi gọi là TỌA; trong thấy tự tánh chẳng động gọi là THIỀN”. Ngài cũng có nói: “Bên ngoài sáu căn (Nhãn, Nhĩ, Tỷ, Thiệt, Thân, Ý) không dính mắc với sáu trần (Sắc, Thinh, Hương, Vị, Xúc, Pháp) và không kẹt nơi cảnh thuận hay cảnh nghịch là THIỀN. Bên trong, Tâm không loạn động là ĐỊNH”. Ấy thế mà, Thiền sư HUỆ HẢI lại nói: “Vọng niệm chẳng sanh là THIỀN, ngồi thấy bổn tánh là ĐỊNH”. Vậy, Quý Vị thấy thế nào, có gì nghi không? Chớ còn theo chỗ thấy chỗ tôi, thì cách nói của hai vị TỔ nầy tuy có khác nhau, nhưng ý nghĩa của lời nói đó thì cũng như nhau mà thôi. Bởi vì, khi tu tập cho đến lúc trong tâm không còn loạn động tức là được ĐỊNH. Khi được ĐỊNH, người tu sẽ được KIẾN TÁNH. Tại sao? Tại vì, ĐỊNH chính là cái Thể của Tâm, nó còn được gọi là Tâm Thanh tịnh, Tâm chính Thường, Tâm Thể vô Niệm hay Chân Như, Chân Tâm, Phật Tánh và Bản Lai Diện Mục… Đó là lý do tại sao Thiền sư HUỆ HẢI nói: “Ngồi thấy bổn tánh là ĐỊNH”.

Cách đây một tháng, có một Phật tử viết thư cho tôi nói rằng muốn tu Thiền, nhưng sợ không được Kiến Tánh, vì nghe người ta nói tu Thiền khó lắm! Tôi đã trả lời thư cho vị đó như sau:

-“Ngày xưa, nếu có ai nói đi lên cung trăng để thăm viếng chị Hằng, thì người ta nói đó chỉ là câu chuyện nằm mơ nói mớ của những kẻ trà dư tửu hậu mà thôi. Chứ làm gì có chuyện đi đi lên trên đó được, có phải vậy không? Nhưng, ngày nay mọi người đề biết, các phi hành gia đi lên trên đó như chúng ta đi chợ một thứ. Bởi vì, họ có phi thuyền và hỏa tiển, thì liệu họ có lên tới trên đó được không? Chắc chắn là không thể được rồi.

Cũng vậy, xưa kia tu Thiền mà muốn được Khai Ngộ hay Kiến Tánh, quả thật là thiên nan vạn nan! Cho nên, chỉ có những ai thuộc vào bậc thượng căn, thượng trí mới có hy vọng được toại nguyện? Còn những người thuộc vào bậc trung hoặc hạ căn hạ trí thì chỉ có cách là “kính trọng Thiền mà xa lánh Thiền” mà thôi! Nhưng, thời nay tuy có cách Phật quá xa lại còn rơi vào thời kỳ Mạt pháp nữa, nhưng tôi có thể nói cái công việc đó chỉ ở trong tầm tay chúng ta mà thôi, nếu như chúng ta có được Nhiếp Hóa Pháp hay Diệu Pháp Giải Thoát trong tay, để dừng bặt cho được những thứ “Tự Ngôn Tự Ngữ” (Vọng tưởng Tạp niệm = Hoặc + Nghiệp + Khổ) ở trong Tâm linh, thì nhất định sẽ được Minh Tâm Kiến Tánh một cách dễ dàng. Nhưng không biết đạo hữu ấy có tin nổi lời nói đó của tôi hay không, thì tôi chưa được biết.

Tại sao phải dừng bặt cho được Vọng tưởng tạp niệm? Tại vì, kinh Thủ Lăng Nghiêm nói: “Cuồng tâm ngừng nghỉ, ngừng nghỉ tức Bồ Đề” (Cuồng tâm ký yết, yết tức Bồ Đề). Kinh Đại Bát Niết Bàn nói: “Sanh diệt diệt rồi, tịch diệt là vui” (Sanh diệt diệt dĩ, tịch diệt vi lạc). Còn Đức LỤC TỔ thì nói: “Tâm không loạn động là ĐỊNH”.

Tu Thiền mà không dừng bặt được Vọng tưởng Tạp niệm, thì thử hỏi Quý Vị làm sao mở ra được Cánh Cửa Giải Thoát, làm sao tiến vào được VŨ TRỤ TUYỆT ĐỐI (=Vũ Trụ Tri Giác = Vũ Trụ Phi Vật Chất hay Tổng Cơ Quan Áo Bí Của Vũ Trụ) để được tiếp cận hay giáp mặt với cái gọi là ĐỊNH hay Chân Tâm, Phật Tánh…? Chỉ và chỉ có khi nào Quý Vị tiến vào được Vữ Trụ Tuyệt Đối hay Vũ Trụ Tri Giác rồi, lúc bấy giờ Quý Vị mới có hy vọng được ĐỊNH hay Ngộ Đạo hoặc Kiến Tánh mà thôi.

Nhân đây, tôi nói cho Quý Vị thấy. Nếu đem Vũ Trụ Tương Đối (= Vũ Trụ Cảm Giác) so sánh với Vũ Trụ Tuyệt Đối (=Vũ Trụ Tri Giác), thì nó cũng như hòn bọt trong biển cả vậy thôi. Do vậy, các nhà khoa học lớn trên thế giới đã hạ quyết tâm khám phá cho được cái Tổng Cơ Quan Áo Bí Của Vũ Trụ (=Vũ Trụ Tuyệt Đối hay Vũ Trụ Tri Giác) nầy. Nhưng, mãi cho tới ngày hôm nay họ vẫn còn đang loay hoay hoặc xê dịch nơi bức tường PLANK mà thôi.

Từ PLANK là từ mà các nhà khoa học đã nói ra để chỉ cho lằn ranh giới ở giữa hai Vũ Trụ Tương Đối (=Vũ Trụ Cảm Giác ở bờ bên nầy) và Vũ Trụ Tuyệt Đối (=Vũ Trụ Tri Giác ở bờ bên kia). Nếu có người nào đó vượt qua được bức tường PLANK, và tiến vào được Vũ Trụ Phi Vật Chất (=Vũ Trụ Tuyệt Đối) thì chúng ta nên biết rằng người đó đã được ĐỊNH, và được KIẾN TÁNH rồi vậy.

Được Kiến Tánh rồi, thì vấn đề sanh tử có ngày dừng! Nhưng, chưa phải là xong việc đâu, vì hành giả vẫn còn phải nắm bắt cho được ba cái Định dưới đây mới có thể về tới NHÀ (=BẢO SỞ).:

1. Đại Định: Tâm Linh Vô Niệm (= tâm không loạn động) từ 30 phút trở lên. Được yên vui lớn, có đôi khi được số linh cảm nhỏ và lớn dần theo thời gian được Vô Niệm.
2. Diệu Định: Tâm linh Vô Niệm (Tâm không loạn động) đạt được từ 1 đến 2 giờ đồng hồ, nhưng vọng niệm còn tái khởi. Được cái vui vi diệu. Có trí năng cải biến chi phối muôn vật.
3. Viên định: Tâm linh Vô Niệm vĩnh viễn, trụ thường trực ở Vũ Trụ Tuyệt Đối. Tâm lượng bao la rộng lớn như hư không, tĩnh lặng hoàn toàn, trong suốt như gương dù trong trạng thái động hay tịnh. Có trí năng sáng tạo muôn vật.

Thế mới biết: “Trong vòng mười bước, ắt có cỏ thơm”.
***
Thiền sư Thích thanh Phước
thichthientri
Cảm ơn, Thành viên Moderator (Xin thông báo BQT)
 
Bài viết: 157
Ngày tham gia: Thứ 2 09 Tháng 4, 2012 2:17 am

Quay về Phật học vấn đạo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron