Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


@@@4.-Làm sao để được giàu mãi, sang mãi, vui mãi và sống mã

Kính mong quý Chư Tôn Đức Tăng, Ni và quý Cư sĩ hoan hỷ viết vài dòng về Phật pháp và Phật học vấn đạo.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị, Phattutaigia, Nguyên Chiếu

@@@4.-Làm sao để được giàu mãi, sang mãi, vui mãi và sống mã

Gửi bàigửi bởi thichthientri » Thứ 3 13 Tháng 9, 2016 2:17 am

LÀM SAO ĐỂ ĐƯỢC GIÀU MÃI,

SANG MÃI, VUI MÃI VÀ SỐNG MÃI ?


************


Vì sao con người ai cũng ở trong trạng thái mê mờ? Đó là do họ không hiểu được mình từ đâu tới, chết sẽ đi về đâu. Mỗi ngày bóng dáng bạn thấy khi tự soi gương nào phải là bạn. Nếu bạn muốn biết BẢN LAI DIỆN MỤC (=Chân Tâm) thì phải quay mặt soi lòng, tìm nơi Tự tâm. Người đời thì bị ngũ dục (tài, sắc, danh, thực, thùy) làm mê mờ, ngày ngày bị tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn uống, ngủ nghỉ kềm tỏa đến ngột ngạt khó thở, song họ vẫn cứ muốn cam tâm tình nguyện làm nô lệ cho những thứ ấy !.

Lòng tham của ta thì cao hơn trời, dầy hơn đất. Nó như cái thùng không đáy, đồ bỏ vào đó bao nhiêu cũng chẳng đầy !.
Con người không có Đạo đức mới thật là nghèo cùng !.

Phải tìm đâu cho ra ngọc ngà châu báu mà mình đã sẵn có ? Hãy tìm ở nơi “Tâm Thể Vô Niệm”(=Tâm Thanh Tịnh). Có câu rằng: “Không có Tâm Thể Vô Niệm, hay cái “Tâm Thanh Tịnh” thì không biết được sự giàu có của Chư Phật. Tâm Thể Vô Niệm là Vua của tất cả các vị vua kinh điển (tức là kinh đứng hàng đầu của những bộ kinh tuyệt diệu nhất mà Phật đã thuyết).

Nếu dùng Vọng niệm tức “tham sân si” để xử lý mọi việc thì kết quả là trời đất sẽ u ám, sinh đủ tai nạn. Nếu như dùng Vô Niệm tức Giới Định Huệ để giải quyết vấn đề thì lúc bấy giờ trời đất trong sáng, mọi sự kiết tường. Nên nói : “Nơi nào nhiều kẻ ác, nơi ấy nhiều tai nạn; chốn nào nhiều người thiện, chốn ấy thường an vui. Tai nạn hay an bình đều do người mà ra cả.

Người ta tu mà không thành Phật là bởi vì họ cứ dụng công nơi ngoài miệng (nói mà không tu, không thực hành).

Mọi sự, mọi việc gì cũng đều là Phật pháp, cũng đều là thứ không thể chấp trước, không thể nắm bắt. Trên đời vạn sự, vạn vật, chuyện gì xảy ra cũng chính là thuyết pháp (=hiển bày chân lý), chính là giảng kinh. Chúng ta mỗi người ai cũng nên đem bộ kinh của cuộc đời mình ra đọc cho kỷ, học cho thuộc, chớ làm việc sai lầm với đạo lý “Nhân Quả”. Đời ta mới chính là bộ kinh điển chân chính nhất.

Nếu bạn cứ nhìn thấy lỗi lầm của kẻ khác hoài thì bạn vẫn còn khổ. Nếu bạn đã hết khổ thì bạn nhìn ai cũng thấy họ là Phật. Nhìn người nào, bạn cũng thấy họ y hệt như Phật không khác. Thật là đơn giản, thật là cạn cợt : Vậy mà bạn làm không xong!

Con người ta không phải sống để mà ăn. Sống: là ta phải lập công với đời, phải có đức với người, phải làm lợi cho thiên hạ. Mình phải : Từ Bi thay trời dạy dỗ; trung hiếu vì nước cứu dân.

Một ngày chẳng sửa lỗi lầm là một ngày chẳng tạo Công đức.

“Phiền Não Tức Bồ Đề”. Nghiã là, ngay lúc có phiền não mà mình có thể chẳng sinh phiền não, mình có thể nhận biết được nó, thì ngay lúc đó gọi là Bồ Đề.

Chẳng phải rằng : Vất bỏ phiền não đó đi rồi, sau đó tìm một cái Bồ Đề nào khác. Bịnh AIDS là một thứ bịnh làm diệt chủng, và làm mất nước. Tôi hy vọng người Trung Hoa không muốn mất nước, không nên học hành động của người Tây Phương.

Người học Phật pháp, cần phải biết tiết dục, giữ lòng trong sạch, ít ham muốn. Chớ nên có nhiều dục vọng. Đó là điều quan trọng, vì nó là gốc rễ của vấn đề sức khỏe.

Các bạn có thể ngày nay Quy y TAM BẢO là vì các bạn đã trồng căn lành to lớn trong quá khứ. Ngày nay khi họp mặt với nhau, đại chúng nên phát tâm Bồ Đề, cầu đạo Vô Thượng. Không nên làm loài sâu bọ trong Phật giáo, không nên làm kẻ hư đốn bại hoại. Hễ bạn thấy ai hủy báng Phật giáo, bạn chớ cùng họ tranh biện. Bạn hãy tu hành với hành động chắc thật. Dùng sự tu hành để hiển minh lời Phật dạy. Đừng nên dùng lời nói ngoài miệng (khẩu đầu thiền) để làm họ tin mình. Phải nên chân thật tu hành.

Chiến tranh ở trên thế giới đều bắt đầu từ những chiến tranh nho nhỏ trong tâm mình phát khởi. Cổ nhân nói: “Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách” (Sự thịnh suy của một nước, ngay kẻ tầm thường cũng phải có trách nhiệm). Chẳng nên nghĩ rằng: Đó là chuyện của người khác, chẳng phải chuyện của mình. Nếu mỗi người ai cũng chẳng có chiến tranh, thì chiến tranh thế giới sẽ chấm dứt.

Đừng nên đem ánh sáng chiếu rọi bên ngoài. Lúc nào cũng phải biết xoay ánh sáng lại rọi lòng mình. Chiếu soi xem coi mình là súc vật? là quỷ? là gì ?
Thế nào là Đạo Đức? Tức là lấy sự lợi lạc của chúng sinh làm chủ, lấy sự không cản trở người khác làm Tông chỉ. Đạo đức cũng có nghĩa là trong lòng mình tràn ngập lòng nhân từ, nghĩa khí, lễ độ, trí huệthành tín.

Vì sao, mà mình không tương ưng với Đạo? Vì tâm cuồng chưa ngừng, chưa dừng bặt”. (tâm cuồng là tâm đầy ấp Vọng tưởng Tạp niệm).
Việc tốt là do tâm khởi đầu. Việc xấu cũng từ tâm khởi đầu.

Ba thứ độc Tham Sân Si so với nha phiến, rượu mạnh hay với độc dược cực độc, thì nó lợi hại hơn gấp bội. Những thứ thuốc, rượu, độc dược chỉ là độc tố hữu hình, hại thân thể người. Còn Tham Sân Si thì hại pháp thân huệ mạng của ta, đó mới là thứ tối chướng ngại cho việc tu Đạo.
Tu hành pháp Phật tức là: Đừng làm việc ác, làm toàn việc thiện.

Nhìn xuyên thủng thì mình sáng tỏ; hễ buông bỏ thì mình Giải thoát. Giải thoát là được tự tại. Khi tự mình không tại (không ở đây) thì giặc cướp sẽ xâm phạm, mình sẽ bị cảnh giới lay chuyển.

Sự khoái lạc chân chính thì chẳng có gì mong cầu. Khi tới chỗ không còn mong cầu thì ta sẽ chẳng có âu lo. Khi bạn chẳng mong cầu điều gì thì đó mới là sự vui sướng chân chính, cũng là sự an vui yên ổn thật sự của Tự Tánh.

Cái tật xấu lớn nhất của chúng sinh là lòng Si ái (tham ái, yêu đương si mê). Ngày đêm ở trong vòng Si ái mà chẳng giây phút nào buông bỏ cho đặng. Nếu mình có thể đem lòng háo sắc biến thành lòng ham học Phật, giờ phút nào cũng chẳng quên dụng công, thì rất mau có thể thành Phật.
Hãy đem sự thông minh, trí huệ nhỏ bé để qua một bên. Đừng nên nghĩ rằng chuyện gì mình cũng biết, cũng hiểu. Nếu bạn nghĩ rằng việc gì mình cũng biết thì bạn không phải là người chân chính hiểu biết Phật pháp.

Không ai được phép nịnh hót, nói những lời dua nịnh, vuốt ve kẻ khác.

Trong chùa, nơi đạo tràng, việc xấu xa nhứt là ta chẳng chịu dụng công. Ai chẳng tu hành thì tương lai sẽ phải bị đọa lạc !.
Tu hành cần ta phải dưỡng nục, nghĩa làm ra vẻ khù khờ. Càng ngu ngơ khù khờ càng tốt. Khù khờ đến chỗ mà một Vọng tưởng cũng chẳng còn.
Người tu hành đừng nên có cái TA. Vất (liệng) cái Ngã vô thùng rác. Đến đâu cũng vì người khác, vì việc công mà phục vụ. Phải biết hòa quang (hòa đồng với mọi người), dùng sự nhượng bộ làm bước tiến. Việc gì cũng giữ gìn, chẳng đua đòi tranh giành, chơi nổi. Một khi chơi nổi thì bạn sẽ gặp rắc rối ngay !.

Ai là kẻ thù của người tu ? Chẳng phải Ma Vương đâu, chính là lòng ích kỷ. Làm việc với lòng ích kỷ thì vạn sự chẳng thành; dẫu có thành công cũng chỉ là hư vọng mà thôi.

Người dụng công tu Đạo thì một tích tắc cũng không thể khởi Vọng tưởng. Rằng: “Đại sự chưa xong, khổ như có tang”. Việc sinh tử đại sự chưa giải quyết xong thì cũng bi ai đau khổ giống hệt như người con có cha mẹ mới chết vậy.

Phật pháp sâu rộng như biển lớn : “Phải dũng mãnh tinh tấn, siêng năng tu tập thì lúc bấy giờ mới có thể thành tựu được”.

Người tu Đạo cần phải có sự hiểu biết đúng đắn và có cái nhìn đúng đắn (chính tri chính kiến). Không nên điên đảo thị phi. Trắng đen phải phân cho rõ, chẳng thể lầm mắt cá là hạt ngọc. Chẳng thể làm qua loa, làm cho có. Nếu làm vậy thì bạn sẽ có sự hiểu biết và cái nhìn lệch lạc (=tà tri tà kiến) vĩnh viễn chẳng thể nào thành Phật đặng.

Suy Nghĩ Vẩn Vơ : Nếu bạn biết chắc chuyện đó chẳng thể làm được thì sao cứ cố ý nghĩ đến nó hoài? Nếu biết đó là Vọng tưởng, suy nghĩ vẩn vơ, thì sao bạn không dẹp nó qua một bên? Đây là thói quen tật xấu của nhiều người : “Biết là sai mà cứ cố ý làm”. Nói trắng ra thì đó là bạn không nhìn thủng, chẳng buông bỏ (chấp trước). Bạn không chấp trước bên này thì cũng chấp bên nọ; không trước món này lại trước món khác; không chấp đàn ông thì cũng trước đàn bà. Thế là bạn lãng phí hết thời gian quý báu.

Lòng Từ Bi bắt nguồn từ nơi Tự Tánh. Nó chẳng cần bất kỳ sự tạo tác gì mới có. Mình không cần phải nịnh hót (mới có lòng từ bi); nịnh hót là việc giả dối. Người ta từ từ trưởng thành, thế nào họ cũng sẽ hiểu đạo lý này. Khi ấy tâm họ sẽ tự nhiên phát sinh lòng Từ Bi, mà không cần phải cố ý làm bất kỳ việc gì. Cố ý làm ra vẻ Từ Bi thì bạn sẽ rơi vào chỗ yếu mềm, nịnh bợ. Cố ý làm ra vẻ không Từ Bi, thì bạn sẽ trở nên rất lạnh lùng, xa cách. Làm quá mức thì cũng chẳng khác làm chưa đủ. Chuyện gì cũng phải giữ trung đạo, tức là Vô Tâm , Vô Niệm.

Là một đệ tử của Phật, mình phải cẩn thận chuyện Nhân Quả. Chớ tùy tiện hủy báng, chửi rủa người khác.

Khi một niệm chẳng sinh, quỷ gì cũng chẳng có. Tới lúc chẳng còn thứ gì (hết tham sân si, vọng tưởng phiền não) thì lúc ấy, cái gì cũng có : Phật Bồ Tát đều tới. Vì sao?

Vì rằng bạn chẳng có gì cả thì Phật mới tới. Nếu bạn còn có một thứ gì (phiền não, chấp trước), thì Phật sẽ chẳng đến. Lúc tới cảnh không thì bạn phải hết tuyệt tánh (phiền não, chấp trước) của mình, cũng tới tận cùng lý tánh của con người, lý tánh của vạn vật, lý tánh của trời đất. Chư Phật chính là bạn, mà bạn cũng là Chư Phật. Khi bốn tướng chấp trước (Ngã, Nhân, Chúng sanh và Thọ giả) đều hết thì còn gì để mà phiền não?

Khi tu hành, nếu bạn không hiểu Đạo (không Kiến Tánh), thì một mặt tu, một mặt tiêu (mất công đức). Ví như nói bạn đừng nổi lòng tham dục, bạn lại nổi tham dục nhiều hơn. Từ sáng đến chiều cứ nghĩ yêu người này, thèm khát người kia. Toàn là những ý nghĩ không chân chánh, và không thanh tịnh. Trong tâm bạn nước Trí huệ sẽ vẫn đục, bạn sẽ chẳng còn trí huệ nào nữa, vì sự ô trược bị quấy lên rồi. Do vì bạn chẳng hiểu đạo nên cứ tu mãi mà chẳng chứng quả, chẳng thấy Đạo. Đó là vì sao ? Bởi vì bạn có lòng “Ái dục” (=tham ái). Nếu không có lòng ái dục thì bạn sẽ thấy Đạo, rất mau.

Khi bạn không dụng công, không tu hành thì bạn cũng giống như cục đá mài dao. Tuy không thấy cục đá bị hư hao gì, nhưng để lâu ngày, mới hay là cục đá ngày càng nhỏ lại !!!./.

***

Thiền sư Kuang Tsung Chen (Thích Quang Tông)
thichthientri
Cảm ơn, Thành viên Moderator (Xin thông báo BQT)
 
Bài viết: 157
Ngày tham gia: Thứ 2 09 Tháng 4, 2012 2:17 am

Quay về Phật học vấn đạo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Google [Bot]2 khách

cron