Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


Tìm hiểu: Hình thức phản Văn hóa Phật Giáo

Thảo luận, trao đổi chung chung

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị, TUỆ LÂM

Tìm hiểu: Hình thức phản Văn hóa Phật Giáo

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 5 14 Tháng 3, 2013 10:31 am

Website truyền thông Phật giáo không thể cướp - giết - hiếp

I. Đọc một trang web mà chúng ta không thấy hướng thượng, an lạc mà toàn cảm thấy bực bội vì những thông tin tiêu cực thì cái lỗi này nằm ở Ban biên tập

"Cướp giết hiếp" là một thuật ngữ báo chí mới được "sáng tạo" gần đây để chỉ tính chất tiêu cực, loạn xạ của truyền thông xã hội Việt Nam trong những năm gần đây. Báo chí hiện tại đầy dẫy những tin tức giật gân, gây sốc nhằm lôi kéo độc giả. Trong các buổi họp mặt tôi có dịp anh Điệp Văn, giám đốc hãng phim Sen Việt và trao đổi về vấn đề này. Anh cũng đồng ý với góc nhìn của tôi và nói thêm rằng truyền thông Phật giáo cũng bắt đầu chịu ảnh hưởng hiện tượng này.


Bằng chứng là trong năm 2012 đã xảy rất nhiều sự kiện Phật giáo ồn ào tốn không biết bao nhiêu giấy mực như Sư Pháp Định khóa môi Đàm Vĩnh Hưng, clip Đường Tông thỉnh bao cao su… và gần đây nhất là sự việc bức ảnh Đức Phật ôm thiếu nữ khỏa thân. Hầu hết các sự việc này được các trang báo mạng, website trong ngoài Phật giáo khai thác rất triệt để.

Chuyện không muốn cũng đã xảy ra bài viết này tôi không có ý định đào bới chuyện cũ mà muốn phân tích để thấy rằng đối với truyền thông Phật giáo, nếu không biết làm hoặc làm qua loa thì rất nguy hiểm. Truyền thông vốn dĩ là một phương tiện sắc bén để truyền bá giáo lý Phật đà lại trở thành vũ khí phá hoại nền tảng đạo pháp.

II. Nghệ thuật "câu view"!

View hay Page View là số lượt tải của một trang web. Càng có nhiều lượt xem, độc giả càng đông thì độ phổ biến trang web càng lớn. Đây là niềm vui của những người làm báo mạng.

Giật tít là để thu hút sự quan tâm của độc giả là điều rất bình thường. Trong thế giới internet, giật tít để câu view cũng không có gì lạ. Sự việc chỉ trở nên quá đà khi chúng ta vì quá mong muốn tăng lượt đọc mà cố tình giật tít đăng bài một cách vô đạo đức đánh vào thị hiếu rẻ tiền tầm thường của độc giả. Những bài viết dạng này thỏa mãn được tính tò mò nhưng kích thích sự bạo động của độc giả và đi ngược lại phong tục tập quán, truyền thống văn hóa Phật giáo.

Không như báo giấy, báo mạng còn có sự tương tác với độc giả. Một bài viết được viết ra với mục đích chỉ trích cá nhân hoặc cố tình cực đoan một phía sẽ luôn nhận được rất nhiều bình luận tranh cãi ở cả hai phe, phe chỉ trích và phe bị chỉ trích. Cố nhiên với tư cách là người làm truyền thông, sự việc càng được chú ý tranh cãi kịch liệt thì người tung tin càng thành công.

Tuy vậy, xét về mặt kỹ thuật, câu view bằng hình thức này rất hạ đẳng. Những người làm web chuyên nghiệp luôn thuộc nằm lòng câu nói "nội dung là vua". Ý nói để một trang web đến được với độc giả điều quan trọng nhất vẫn là nội dung. Nếu nội dung mang lại lợi lạc đích thực thì không sợ gì lượt xem không cao.

III. Tướng tự tâm sinh

Đạt được sự quan tâm bình luận góp ý của độc giả là hạnh phúc của những người làm truyền thông. Nhưng điều ít ai biết là chính trang web khi đăng những bài viết như thế sẽ vô tình tạo ra một lớp độc giả tìm đến với tâm lý mong mỏi những bài viết theo kiểu "hý luận thiền môn". Điều này rất nguy hiểm vì nó nuôi dưỡng những mầm mống bất thiện. Nó tạo ra một mảnh đất màu mỡ để cỏ rác tha hồ mọc. Nó làm mục rỗng nên tảng đạo Pháp từ bên trong.

Đạo Phật mình có câu: "Hữu tâm vô tướng, tướng tự tâm sinh, hữu tướng vô tâm tướng tùng tâm diệt" nghĩa là tâm là gốc, nếu giữ được tâm trong sáng thì hình tướng bên ngoài sẽ đẹp đẽ, bằng tâm xấu ác thì không sớm thì muộn sẽ lộ ra hình tướng bên ngoài. Đọc một trang web mà chúng ta không thấy hướng thượng, an lạc mà toàn cảm thấy bực bội vì những thông tin tiêu cực thì cái lỗi này nằm ở Ban biên tập. Độc giả bình thường sẽ không chú ý nhưng nếu là Phật tử thuần thành, có tu học sẽ phần nào hiểu được tâm ý và trình độ tu tập của Ban biên tập.

Không phải cứ thuộc một trăm bài thơ đường là biết làm thơ. Không phải cứ rành rẽ về kỹ thuật, chuyên môn là có tự mình làm một trang web Phật giáo. Làm website Phật giáo mà không tu tập trì giới thì giống như người chột dẫn kẻ mù không sớm thì muộn cũng sẽ lạc đường.

Cách thu hút độc giả như trên bạo phát bạo tàn bởi nó không dựa trên một căn bản vững bền. Chúng ta quý trọng một con người bởi tâm hồn của người ấy, chúng ta đọc và tìm hiểu một trang web là vì nội dung ẩn tàng bên trong nó. Và cũng chỉ có những người đến với chúng ta vì tâm hồn cao đẹp mới đích thực là những người bạn đáng quý.

VI. Tâm bình thế giới bình

Nhiều admin, Ban Biên Tập website Phật giáo có trao đổi với tôi rằng nếu là cái xấu của Phật giáo thì mình nói ra, tuy đau lòng nhưng giống như phẫu thuật cắt khối u ung thư nếu không chịu đựng thì không thể lành bệnh. Không phải là tôi không đồng ý với ý kiến này. Nhưng tôi cho rằng cái quan trọng là cách làm. Nếu làm với tâm mong cầu danh lợi khác hẳn với việc làm với tâm từ bi.

Viết báo, làm web với tâm mong cầu chắc chắn chúng ta sẽ bất chấp thủ đoạn để được danh lợi, quan tâm đến bề nổi dĩ nhiên sẽ thiếu sót phần đóng góp cho đạo pháp và xã hội.

Với lòng từ bi chúng ta không chỉ biết chỉ trích mà còn biết bao dung những lỗi lầm. Với lòng từ bi chúng ta có thể tha thứ những thiếu sót, tìm hiểu nguyên nhân bởi có hiểu mới có thương mới biết chấp nhận. Xét cho cùng xã hội cũng có người xấu kẻ tốt, sự việc nào cũng có hai mặt phải trái. Nếu chỉ chăm chăm xét lỗi người thì tất sẽ tìm thấy điều uế trược. Người có công phu đầy đủ tự dưng sẽ nhìn thấy khía cạnh tích cực của sự việc từ đó mở ra con đường tốt đẹp, đưa ra được giải pháp thấu đáo vẹn toàn.

Tôi cho rằng những người làm công tác truyền thông Phật giáo đích thực là những vị Bồ tát trụ thế muốn đem ánh sáng Phật pháp biến nhân gian thành tịnh độ. Cõi tịnh độ đích thực không phải với cảnh trí nghiêm lệ mà được xây dựng bởi tâm thanh tịnh của chúng sanh. Tâm bình thế giới bình vậy!

Làm truyền thông Phật giáo dễ mà khó; dễ vì chỉ cần có một tấm lòng với đạo pháp là đủ; khó là vì truyền thông có sức ảnh hưởng rất lớn đến xã hội, một bước lỡ lầm thì cái hại cũng không thể nào kể hết. Đối với quý vị trong ban biên tập thì càng cần phải hiểu rõ sứ mạng của mình để cân nhắc, cẩn trọng không thể để website truyền thông Phật giáo ngày càng "cướp - giết - hiếp"!

Tác giả: Người Áo Lam/Nguồn: Daophatngaynay.com
********************
**
*
Lạm bàn trong Diễn đàn Online ngày nay, xem trích dẫn:
Tôi cảm thấy đoạn văn của Tác giả viết thật là đúng, những chủ đề có tính cách cởi mở, tham khảo học tập, hoặc là sự lợi ích chung cho cộng đồng thì hình như không được sự quan tâm cho lắm. Chỉ được một, hai thành viên đồng cảm.
Nhưng đa số thì chỉ thích bàn chuyện không có lập trường (bàn chuyện trên mây) hoặc là các bài viết để chỉ trích với nhau thì rất giao động...!?

Đoạn văn này cũng trùng nghĩa với thành ngữ "Hí luận thiền môn", ai đã từ lâu mơ tưởng giữa ban ngày. Hay lấy những bài kệ ngộ đạo của Thánh Nhân đem ra bàn luận rồi cứ tưởng đâu mình cũng là Thánh thì cố gắng tỉnh giác và tự quán chiếu lại mình coi, có chứng ngộ như chư liệt vị Thánh Nhân chưa...!

Hy vọng các bạn sẽ hiểu thêm về nội dung của Tác giả. Bất luận là tu pháp môn nào của Phật Giáo. Tông phái nào không có Giới Định và Huệ thì không phải là một người Phật tử chân chính tu theo Giáo lý Phật Giáo.
===================------------------------==============
Bình luận về nội dung: Website truyền thông Phật giáo không thể cướp - giết - [COLOR=#000000][COLOR=red]hiếp ? [/COLOR][/COLOR]
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland

Re: Tìm hiểu: Hình thức phản Văn hóa Phật Giáo

Gửi bàigửi bởi Bất Nhị » Thứ 5 14 Tháng 3, 2013 10:32 am

“Nghiên cứu” Phật học của Nguyễn Ước: xuyên tạc?[/SIZE]
12/03/2013 21:11:00 Minh Thạnh
Hình ảnh
“Nghiên cứu” Phật học của Nguyễn Ước: xuyên tạc?

12/03/2013 21:11:00 Minh Thạnh

Trong khuôn khổ các bài viết về hộ pháp, sau các trường hợp như đối với Vi Vi Võ Hùng Kiệt, Duy Tuệ, Thanh Hải.., trong bài viết này, xin được đề cập đến Nguyễn Ước, một người làm công việc nghiên cứu triết học, trong đó có nhiều sách và bài viết về Phật học.

Điều đáng nói là các tác phẩm “nghiên cứu” Phật học của Nguyễn Ước đã bắt đầu có ảnh hưởng nhất định đối với giới Phật giáo, được một số cây bút Phật giáo tham khảo, trích dẫn, có trường hợp tác phẩm của Nguyễn Ước được lưu trữ trên các trang mạng Phật giáo.

Vì vậy, chúng tôi thấy cần thiết phải lưu ý bạn đọc về tác giả này, trước hết là nội dung các tác phẩm “nghiên cứu” triết học Phật giáo của ông ta. Trong các tác phẩm của mình, Nguyễn Ước có xuyên tạc Phật giáo hay không, câu trả lời cuối cùng là của chính bạn đọc. Ở đây, chúng tôi chỉ bước đầu lưu ý đến một số chi tiết cho thấy quả là có điều bất bình thường trong “nghiên cứu” triết học của Nguyễn Ước.

I. Nguyễn Ước, ông là ai?
Theo Wikipedia tiếng Việt, Nguyễn Ước sinh năm 1947 tại Hàm Hoà, Quảng Ninh, Quảng Bình.
Năm 1966, học trường Cao đẳng Sư phạm Qui Nhơn, được 3 tháng thì bị nhà trường cho nghỉ học với lý do không đủ sức khoẻ. Từ đó, dạy học tư thục, và ghi danh theo học Đại học Luật khoa Sài Gòn rồi Đại học Luật khoa Huế. Tới năm 1970, Nguyễn Ước trúng tuyển vào Đại học Sư phạm Huế, ban Việt Hán và học thêm ở Đại học Văn khoa Huế; tốt nghiệp năm 1974.
Năm 1989, Nguyễn Ước vượt biên, tới đảo Galang, Indonesia vào tháng 6.

Xuất thân từ một gia đình Công giáo đạo dòng, thuở thiếu thời Nguyễn Ước đã sinh hoạt tập thể các hội đoàn Thiên Chúa Giáo như Hùng tâm Dũng chí, Thiếu nhi Thánh thể và sau đó Thanh Sinh Công.
Từ năm 1970 tới 1974, ông là thành viên năng động của Ủy ban Công lý và Hoà bình, Công giáo Tiến hành, Cơ quan Xã hội Caritas thuộc Tòa Tổng Giám mục Tổng giáo phận Huế, và là Chủ tịch Liên đoàn Sinh viên Công giáo Đại học Huế (1972); đồng thời là chuyên viên phát triển xã hội cho Cơ quan Xã hội Caritas Việt Nam, Ủy ban Tái thiết Việt Nam (COREV) của Giám mục Nguyễn văn Thuận, Cơ quan Xã hội Tin lành Á châu tại Sài Gòn.

Năm 1974, Nguyễn Ước làm Phó Chủ tịch tại Thừa Thiên Huế của Phong trào Nhân dân Chống Tham nhũng do Linh mục Trần Hữu Thanh phát động, một phong trào đối đầu có yếu tố bạo lực.
Nguyễn Ước viết báo từ năm 1965, gồm cả dịch và sáng tác, trong đó có nhiều tác phẩm phổ biến giáo lý đạo Ca tô La Mã. “Trăng Huyết” là quyển tiểu thuyết sáng tác của Nguyễn Ước được giới phê bình nhắc đến nhiều.

Viết về Phật giáo, Nguyễn Ước có quyển Cẩm nang sống thiền và một phần nội dung chính trong quyển Đại cương triết học Đông Phương.
Đại cương triết học Đông Phương có nội dung xuyên tạc, bôi nhọ Phật giáo. Quyển Cẩm nang sống thiền chúng tôi chưa có dịp đọc.
Cách xuyên tạc, bôi nhọ Phật giáo của Nguyễn Ước có phần giống với Duy Tuệ, Thanh Hải…, nhưng cũng có phần khác.
Giống là ở chỗ Nguyễn Ước cũng tỏ vẻ làm như am hiểu, mến mộ Phật giáo, có nhiều chỗ đánh giá cao, nhưng để rồi phê bình nói xấu, bôi nhọ ở những chỗ khác, khéo léo gài đặt lẻ tẻ, tách rời vào nội dung “công trình nghiên cứu”.

Khác là ở chỗ Nguyễn Ước tập trung một lãnh vực là Mật tông, trong khi Duy Tuệ, Thanh Hải thì chỗ nào công kích xuyên tạc Phật giáo được là làm, không phân biệt.

So với Duy Tuệ, Thanh Hải…, Nguyễn Ước tỏ vẻ trí thức hơn, khoa học hơn, nhưng không hề chừng mực, đôi chỗ lại không kém phần thô bạo, táo tợn.

Đại cương Triết học Đông Phương là một phần trong bộ sách Triết học gồm 3 quyển độc lập, do nhà xuất bản Tri thức xuất bản tại Hà Nội năm 2009 (2 quyển còn lại là Các chủ đề triết học và Đại cương Triết học Tây Phương).

Bộ sách này bán tương đối chạy. Đến nay, nhiều nhà sách lớn ở TPHCM đã không còn sách trên kệ. Một phần do sách trình bày đẹp, in giấy trắng tốt. http://www.phattuvietnam.net/diendan/ho ... A%A1c.html
Hình đại diện của thành viên
Bất Nhị
Clean Spam
 
Bài viết: 4200
Ngày tham gia: Thứ 3 30 Tháng 10, 2012 7:46 pm
Đến từ: Nederland


Quay về Tổng hợp Văn hóa Phật Giáo

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron