Diễn đàn Tu viện Phật giáo Việt nam


THƠ VỀ TỊNH ĐỘ.

Thơ văn thi kệ của chư tổ, Thầy, Tăng, Ni, cư sĩ. Và các ca dao, tục ngữ, thành ngữ, triết học dân gian.

Các điều hành viên: Sen Hong, Bất Nhị, samhoi, Phattutaigia, chithien

THƠ VỀ TỊNH ĐỘ.

Gửi bàigửi bởi samhoi » Thứ 6 01 Tháng 11, 2013 8:58 am

Sân lan trời ngả bóng chiều
Cảm thân phù thế ít nhiều ngẩn ngơ
Tranh đời dệt mộng vẩn vơ
Say đua danh lợi , mê mờ sắc thanh
Cánh bèo sóng vỗ bập bềnh
Tại ai hay cũng gây nên bởi mình
Bể trần là mấy phù sinh
Thị phi thương ghét trong tình quẩn quanh
Mà trông chiếc lá lìa cành
Vinh hư cõi tạm trong vành đó thôi
Mà trông ngọn nước chảy xuôi
Mênh mang sáu nẻo luân hồi về đâu
Kiếp người nào có bao lâu
Nắng mưa thôi cũng dãi dầu cỏ hoa
Lầu sương nhạt ánh trăng tà
Hoàng Lương một giấc tỉnh ra ngỡ ngàng
Chi bằng về cõi Liên bang
Sen khoe sắc ngọc , gió đàn pháp âm
Trời giải thoát cảnh thậm thâm
An vui muôn kiếp tuyệt lầm lỗi xưa
Chỉ câu niệm Phật đừng thưa
Chỉ bền tín- nguyện , Tam thừa bước lên
Đài vàng đã sẵn ghi tên
Cơ duyên sẵn đợi một nền đạo tâm

Kính thưa quý Thầy và các bạn.
Samhoi đã sưu tầm bài này rất lâu và nhớ rằng đó là chân bút của Cố hòa thượng Vô Nhất Đại Sư thích Thiền Tâm- Sơ tổ Tịnh Độ Tông Việt Nam . Nếu có gì chưa chính xác samhoi xin được nhận lỗi.
Samhoi xin không bàn luận đến cái hay của nghệ thuật ngôn từ và âm hưởng nhẹ nhàng , lan tỏa của bài thơ lục bát này .Samhoi chỉ xin mạn phép bàn luận đôi chút về ý tứ sâu sắc trong bài mà thôi.
Theo samhoi đây là bài thơ vô cùng hay về kiếp người và giấc mơ Tịnh Độ. Thoạt tiên khi đọc , ta cảm tưởng như đang ngâm nga mấy khúc lảy Kiều của Nguyễn Du và gợi cảm giác về một nơi xa lắc. Nhưng càng đọc , ta càng vỡ ra cái tính thời sự trong cái giả tạm của sáu nẻo luân hồi hiện tại . Luật nhân quả cũng có :
"Cánh bèo sóng vỗ dập dềnh
Tại ai hay cũng gây nên bởi mình "

sự khuyến tấn tu hành cũng có :
"chỉ câu niệm Phật đừng thưa"

và con đường giải thoát đã mở :
"chỉ câu niệm Phật đừng thưa
Chỉ bền tín- nguyện , Tam thừa bước lên
Đài vàng đã sẵn ghi tên
Cơ duyên sẵn đợi một nền đạo tâm"
Với tất cả chúng ta , cửa Thiền đã mở , Cơ duyên vẫn còn . Chỉ cần một Tâm sáng theo nền chính Đạo thì ắt sẽ có quả lành " .Thân phù thế " đừng sa lạc vào "Tranh đời dệt mộng vẩn vơ nữa ". Hãy biết quý quà tặng cuộc sống lớn nhất mà ta có trong cõi đời này là cái "Thân người khó được " nhưng phải nhớ đó là cái giả , tạm để mượn nó mà tu và phải tu ngay , nếu không mai này mất đi , ta không còn nhiều cơ hội nguyện hành theo đức Như Lai nữa.
Những trắc trở của đời người được gói gọn. Một vấn đề nan giải của cuộc sống lại được giải quyết rất nhẹ nhàng trong mấy vần thơ. Đọc mà ta không có cảm giác nặng nề , lo sợ ..Đọc xong lại thấy ánh sáng của con đường sẽ đi ...Đó là cái nhân văn cao quý trong đạo giải thoát của Như Lai và các đệ tử chân truyền của Người.
Hãy làm cho đóa sen của mình thắm hơn với muôn ngàn đóa khác...
Cảm ơn Đại sư.
A DI ĐÀ PHẬT.
Hình đại diện của thành viên
samhoi
II.Moderators
 
Bài viết: 39
Ngày tham gia: Thứ 5 22 Tháng 12, 2011 2:37 am

Re: THƠ VỀ TỊNH ĐỘ.

Gửi bàigửi bởi Nguyên Chiếu » Thứ 6 23 Tháng 5, 2014 4:10 am

Thế gian giả tạm bến mê
Thành TÂM hướng tới nẻo về đường chơn
Cuộc đời cõi mộng chi hơn
Người trong nhân thế oán hờn tranh nhau
Dòng đời lắm nỗi lao xao
Ðâu là bền chắc, có nào chi đâu?
Sống thì ngụp lặn vọng cầu
TÂM kia điên đảo, mối đầu trầm luân
Tham sân si nặng vác khuân
Thế nênTÂM tánh trôi lăn đêm ngày!
Từ thương đến giận ai hay
Từ yêu đến ghét tháng ngày đa mang
Từ buồn đến muốn lầm than
Ðeo mang cho lắm con đàng sầu thương!
Ðấy là TÂM vọng đâu thường
TÂM duyên trần cảnh là đường khổ đau
TÂM nầy không thật mảy hào
Cho nên biến đổi khi nào dứt đâu ?
Thân ta ví một con tàu
Luôn thay đổi bến chẳng lâu ở thường
Khi thì nóng sốt khổ vương
Khi thì lạnh rét tai ương đeo hoài!
Lão sanh tử bệnh đổi thay
Thọ thân là khổ nơi này trần gian
Có đâu bền chắc mà màng
Se sua thân xác theo đàng lụy thôi!
Trau tria cho lắm để rồi
Vô thường chợt đến mà lôi ra gò!
Vô thường hai chữ nhớ cho
Có chi bền chắc mà đo với lường
Cảnh đời cũng phải vô thường
Mọi loài mọi vật có dường bền lâu ?
Thế nên phải dứt vọng cầu
Gắng lòng tụng niệm Đạo mầu bước lên
Ðể tạo phước báo thiện duyên
Ngày sau sẽ hưởng vượt lên cõi trần
Ðừng say ngũ dục ấm thân
Lầm mê trần thế, đắc phần tội mang
Ai ai thức tỉnh thế gian
Vô thường quỉ bắt, biết đàng nào đi ?
Thân TÂM hoàn cảnh bủa vây
Nghiệp mang lửa đốt, do đầy lầm mê
Ai ơi lòng hướng cầu về
Nương theo chánh đạo một bề tu thân
Tử sanh khổ ải muôn phần
Vô thường phải sợ chuyên cần tu TÂM
Khổ công giáo lý nghiêm tầm
TÂM kia bền vững đừng lầm đường mê
Ðó là giác ngộ đường về
Ai ơi nhớ lấy chớ mê cảnh trần.

SƯU TẦM
Tội từ Tâm khởi đem Tâm sám
Tâm được tịnh rồi tội liền tiêu
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Chiếu
II.Moderators
 
Bài viết: 305
Ngày tham gia: Thứ 5 17 Tháng 10, 2013 5:31 am


Quay về Thơ,Văn,Thi,Kệ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách

cron